Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 10 tháng 4, 2014

LÀNG XA



Truyện Ngắn

Làng Xa

    Bà Bân thức dậy lúc trời vừa sáng. Mấy ngày qua tất bật mang xách hành lý đáp vội chuyến phi cơ chở khách từ một vùng xa xôi tận Âu châu và về đến quê hương, lúc đó bà Bân đã nghĩ nỗi mệt nhọc chẳng còn nhiều nữa, chỉ còn vài trăm cây số là sẽ về đến nhà. Nhưng rồi tiếng động ồn ã bên cạnh phi trường, cảnh vội vã chen lấn nơi bến xe làm vài người về cùng chuyến đó với bà và bà chợt thấy tâm trí không yên. Một nỗi thất vọng ùa vào khi những người về thăm quê hương rỉ tai nhau nghe khoản tiền họ phải đưa hối lộ lúc qua cổng kiểm soát. Tiếp đến một chặng đường mệt mỏi ngồi trên xe, rồi mang xách hành lý qua phà xuống đò đã làm bà Bân thấm mệt.
Bà Bân ngồi và lắng nghe tiếng gà gáy xao xác trong thôn. Bà lặng lẽ đến ngồi trên chiếc ghế đặt gần cửa sổ trông ra vườn. Cảnh sớm mai trong mảnh vườn nhỏ gợi lại cho bà bao kỷ niệm. Cây bưởi ngày trước nở hoa trắng ngần và tỏa hương thơm ngát, nay đã già cỗi vẫn đứng nơi góc vườn. Khóm dong với vài chiếc lá xanh vẫn còn lại vài gốc... Và gần lối trồng vài cây nhài, cây cúc để lấy bông ướp trà vẫn còn lại cây ổi khẳng khiu và trụi lá. Nơi đây, gần hai mươi năn về trước, trong một đêm tối trời, vợ chồng bà Bân và hai đứa cháu rời bỏ quê nhà ra đi. Mỗi người chỉ mặc một bộ quần áo trên người và đem theo túi xách nhỏ trong có vài củ dong để ăn tạm qua ngày. Nỗi uất ức nghẹn ngào và những đau khổ cùng cực lúc đó buộc họ phải đi tìm một con đường sống...
Quê hương với mảnh vườn hiền hậu và với những kỷ niệm chua xót không thể quên. Những cảnh khổ đau ngày trước thoáng hiện về trong tâm trí bà, một thoáng buồn thương mênh mang hôm đầu tiên trở lại quê nhà sau nhiều năm xa cách.

Bà Bân chợt nhớ lại lúc sắp chia tay với người trong gia đình vài hôm trước. Bữa đó, hai đứa cháu kêu bà bằng thím cũng đến giúp bà xếp gọn hành lý và gửi thêm vài món đồ về làm quà cho người nhà. Khi mọi việc đã tạm xong, chợt Sành nói :
-Hôm qua, cháu bàn với vợ cháu, thím nên lui lại một hai tuần chờ chú về cùng chuyến. Tiền vé máy bay có thiếu, vợ chồng cháu sẽ giúp. Chú thím nghĩ như thế có hạp không ?
Ông Bân ngồi yên lặng, vẻ yên lặng như thể mọi việc đã xong. Vợ Sành nhìn Sành, nói :
-Anh chuyên đời bàn ngang. Việc này thím đã bàn với chú. Chú nói chú chưa thể về lúc này là chú chưa về.
Bà Bân chậm rãi nói :
-Bây giờ trong nước nghe chừng đã khác hơn ngày trước. Tuy vậy, dân chúng lúc này hình như khôn hơn ngày trước. Nay loa phóng thanh đặt đầu xóm dẫu nói ra rả suốt ngày cũng chẳng còn ai thèm nghe. Khẩu hiệu vẫn treo đầy đường đầy phố, nhưng chẳng có ai dại gì sống và làm theo khẩu hiệu, nghe nói ai cũng chỉ lo cái mái nhà của họ, sức mấy người nào rỗi hơi phấn đấu, thi đua nữa. Đám cán bộ hung dữ khét tiếng đì ông ngày trước, nay đã ngỏm gần hết rồi. Ông cũng nên nghĩ lại.
Chờ bà Bân nói xong, Sành thêm vài lời :
-Thím bàn nghe qua có phần nào phải đó, chú ạ. Hiện nay nhiều người nói quê mình đổi khác hơn trước. Nhà xây nhiều hơn, việc buôn bán các thứ đồ từ biên giới cũng sầm uất hơn. Chỉ phiền cái rộ xe máy nên khói bụi nhiều hơn thôi. Còn mang tiền của ở bên này về để ăn chơi thì cũng xôm trò lắm. Chú nên về một chuyến xem thế nào.
Vợ Sành nhìn chồng, nguýt dài:
-Thì cũng muốn xôm trò nên có người mang theo bệnh vào người đó, về đến bên này lại đổ bệnh cho vợ. Hai vợ chồng tốn tiền chạy chữa mãi mới khỏi. Chuyện vợ chồng sống ở làng Mới đó, ai ai chẳng rõ. Nói chuyện ăn chơi mà thấy tức quá đi.
Bà Bân giảng hòa :
-Vợ chồng hai cháu đụng tới chuyện này nghe um sùm quá hà. Mà thằng cháu này nữa, mi ra đường lỡ trông thấy gái đừng nhìn lâu nha. Vợ đã để ý xét nét, chồng lại mau mắt mau miệng.
Bà Bân quay sang nói với ông Bân :
-Thôi, ông chưa về lúc này cũng không sao. Tôi mang quà biếu hai gia đình nội ngoại và láng giềng ngày trước là được rồi. Ở bên này ông ráng ăn uống đầy đủ và giữ gìn sức khỏe. Tôi sẽ tìm vài thứ quà hạp với ông và sẽ đem qua.
Ông Bân tư lự vài phút, lát sau ông nói :
-Bà khỏi cần mua quà cáp sang bên này. Nhớ chuyển lời chúc của tôi đến bên nội bên ngoại và vài người quen ngày trước. Chúc may mắn và sức khỏe. Bà đem được vài tấm hình của bên nội, bên ngoại và những người quen trước sang bên này thì tôi vui. Thôi, bà đi ngủ sớm kẻo mai dậy muộn.
Bà Bân bùi ngùi :
-Ông tính đến năm nào thì về ?
Ông Bân nhìn bà Bân, nhìn hai vợ chồng Sành :
-Tôi thường nhớ lại đêm tôi cùng bà và hai đứa cháu này rời bỏ làng xóm ra đi. Lúc chia lià quê hương tôi đã rơi nước mắt, bà cũng khóc và vợ chồng Sành cũng khóc. Xót thương thân phần chung của những người phải rời xa quê hương và xót thương thân phần khốn khổ của những người còn ở lại, trong số những người đó có nhiều người thân thuộc... Nay quê hương đã bớt cảnh thê lương, bởi có nhiều người can đảm và vì thế các cảnh hung dữ ngày trước đã bớt đi nhiều. Tôi nghĩ rằng, người trong nước cũng như người ngoài nước phải biết ơn những người đã dấn thân và can đảm trong và ngoài nước. Còn việc về thăm quê hương xứ sở của tôi chẳng có điều chi hệ trọng. Nhiều người sống nơi hải ngoại và tôi nữa, cũng chỉ mong quê hương làng xóm tốt đẹp, tươi vui hơn. Và đến ngày nhà nhà tươi vui, tốt đẹp...
Sành nhìn chú, cảm thông :
-Ngày đó chú sẽ về phải không chú ?
Ông Bân gật đầu :
-Phải, ngày đó về sẽ vui hơn.

Vân Võ Hoài Phương

( Truyện ngắn Làng Xa đã đăng tải trong tạp chí
 Văn Nghệ Ngày Nay, số Xuân, tháng 1. 2001. )
 
* Nhân gặp vài ngày rảnh cuối tuần và có dịp xem lại những lưu trữ, nay trang Sổ Tay Văn Nghệ tìm lại vài bản đã góp vui với bạn hữu gần xa ( hiện vẫn còn thất lạc vài bản, chưa kiếm ra, mong hiểu giùm.. ) .
 
CHÚC VUI !!
 
********************** 

 

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Truyện ngắn "Sao nỡ vội nói lời .." ( 2 )


“Sao   nỡ  vội  nói  lời ..” ( 2 )


 

    Đứng trước quầy băng, dĩa nhạc của Quân hôm nay không còn là cô Thắm giản dị và hồn nhiên ngày nào. Người phụ nữ với dáng dấp hao hao giống Thắm, đứng nhìn anh và thoáng một chút ngỡ ngàng trong ánh mắt. Thắm của Quân ngày trước, những lúc chọc quê anh đôi lời vẫn nhìn Quân với đôi mắt mở to và thích chí cười khúc khích. Quân vừa kịp nhận ra, người phụ nữ với vẻ ngoài của người đàn bà hiện đại đứng gần anh lúc này, chỉ có giọng nói ngày trước của Thắm, còn ánh mắt vẫn chăm chú nhìn anh, ánh nhìn này thân thiết nhưng khuôn mặt đã có nét khác lạ. Còn đâu mái tóc thả dài khi xưa, còn đâu nữa ánh mắt trêu cợt của Thắm ngày nào và còn đâu nữa tiếng cười ngày trước? Người phụ nữ với vài lọn tóc uốn lượn có vẻ quý phái này là cô gái năm xưa anh yêu mến? Quân đứng lặng người trước những cảm xúc vừa ập đến. Còn Thắm, cô liếc nhanh nhìn quanh, khẽ nói:

-Em không ngờ gặp lại anh nơi đây. Nhìn anh vẫn là anh Quân ngày trước.

Tiếng nói thân yêu với nhiều kỷ niệm làm tâm hồn Quân xao động. Anh mỉm cười:

-Mới nhìn... anh cứ ngỡ cô tiểu thư nào lạc bước đến nơi đây.

Thắm đưa mắt nhìn Quân, ngập ngừng:

-Trông anh gầy hơn xưa, nhưng cái cười thì vẫn thế. Nhanh thật, mới đó đã vài năm. Ngày trước em thường trêu chọc anh lắm. Anh còn nhớ không?

-Anh chỉ nhớ cô Thắm ngày xưa thôi. Còn cô Thắm hôm nay kiểu cách và cũng xa lạ với thế giới của anh. Em thử nhìn xem, đây là thế giới của anh. Thế giới của nắng mưa chợ trời...

Ánh nắng của sớm mai và cảnh người đi lại mua bán nơi đầu chợ lúc này thêm đông, chẳng mấy người để mắt tới những lời chuyện trò giữa hai người. Thắm cầm lên một dĩa nhạc trên quầy:

-Anh ngồi ở đây không có lều quán, những hôm nắng thì đã vậy, còn những ngày mưa bão thì sao?

-Chợ trời mà em. Mùa mưa, mùa bão cũng phải chịu. Cái thế giới nhỏ này dẫu sao vẫn còn một chút tự do và một chút lương thiện. Ngày nào kiếm sống được đôi chút thì thảnh thơi về sớm, còn hôm nao lỡ xúi treo niêu thì...

-Thì sao, anh?

-Ồ, từng này dĩa nhạc nghe cũng thừa no rồi, phải không em? Món ăn tinh thần này với những kẻ như anh đâu có thiếu. Kìa, sao Thắm nhìn anh cười như ngày nào? Nhớ ngày trước, một bữa nghe em hát, anh về quên ăn, quên ngủ. Suốt đêm, hai mắt cứ mở thao lao.  Em không tin à?

Kỷ niệm vui buồn chợt đến chợt đi trong một thoáng nhìn của Thắm, cô nhìn Quân với cái nhìn âu yếm:

-Anh vẫn sống vô tư như ngày nào. Có khi nào anh cảm thấy đời là những ngày...

Thắm đang nói... cô bỗng chợt nhìn thấy cả một dãy người ngồi bán hàng trước cổng chợ rùng rùng chuyển động. Chỉ trong nháy mất, cảnh mua bán nhộn nhịp trước đó vài phút đã tan biến vào cõi hư vô. Các thứ bày bán trên mặt quầy đã nhanh chóng chuyển đi cất giấu vào những nơi nào đó có lẽ chẳng thể nào biết được. Trước cổng chợ lúc này chỉ còn vài người vừa kịp chạy mang hàng và đứng lảng vảng với dáng vẻ lo ngại. Còn người đi mua sắm, vừa bước tới cổng chợ, chưa kịp hiểu những gì vừa xảy đến nên chỉ đứng nháo nhác nhìn nhau.

-Anh Quân ơi, cầm băng, dĩa nhạc chạy đi thôi! Mấy người đeo băng đỏ đến đấy. Lẹ lên!- Tiếng kêu của ai đó nghe chừng vội vã.

Lúc này Quân đã kịp đặt các băng, dĩa nhạc vào ‘túi hành trang’ của mình. Thắm chưa từng gặp cảnh này bao giờ, cô lo lắng nhìn Quân:

-Tay chân em run quá anh Quân ơi. Làm sao bây giờ?

Quân nhìn Thắm mỉm cười, anh nói nhanh:

-Gặp cảnh bão dông này, anh thường ra quán cà phê ngồi một lúc. Chờ xong mưa tạnh gió hòa... Nào, nhanh chân lên. Em.

Thắm chạy theo Quân, cô nói trong hơi thở gấp:

-Anh Quân ơi, nghề này nhiều lúc gay cấn hơn cả phim kinh dị. Em không muốn nhìn anh sống mãi trong cảnh này.

Quân bước chậm lại, một tay xách túi hành trang, một tay đỡ nhẹ cánh tay của Thắm. Anh cười, nụ cười phảng phất một chút hạnh phúc:

-Em nói sao? Thắm.

....

(còn tiếp)

Vân Võ Hoài Phương

**********************         

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

THÊM MỘT TRUYỆN NGẮN TRONG THÁNG BA

CHUYỆN HAI NGƯỜI
Truyện Ngắn của TRANG KIM YẾN


*Với quan niệm tôn trọng sự khác biệt và văn chương phản ảnh muôn màu đời thường, Trang SỔ TAY VĂN NGHỆ hân hạnh giới thiệu đến bạn đọc gần xa truyện ngắn của một tác giả nữ.

Trang STVN rất mong đón nhận thêm những sáng tác mới của cây bút nữ TRANG KIM YẾN hiện sống tại Âu châu.

Thành thật cám ơn.

********************

Chúng tôi đến với nhau thật bình dị và thật đời thường. Có lẽ ở cái tuổi muộn màng này người ta không mào đầu bằng những buổi ‘bình thơ’ hay ‘tụng nhạc’. Chỉ một điều đơn giản tôi thấy dễ chịu là hạnh phúc sống bên anh. Bạn bè tôi thường nói, anh đa tình và bay bướm, anh thích chinh phục và phiêu lưu; họ còn nói, những người đàn bà đi qua đời anh chỉ như những nét ngang đánh dấu các kỳ tích và tôi cũng chỉ là một nét gạch ngang tiếp theo.
Đôi khi, tôi hỏi anh như một vị quan tòa: “Chắc hẳn anh chẳng bao giờ thay đổi? Anh có tin là anh sẽ không bao giờ thay đổi?” Và anh trả lời ra chiều ăn năn hối tiếc : “Đời anh nếm trải đủ rồi, giờ chỉ muốn được bình yên bên em mãi mãi”.
Chúng tôi làm lễ cưới. Anh là một người chồng biết đến bổn phận lo cho gia đình. Chúng tôi luôn luôn tôn trọng nhau, giúp đỡ lẫn nhau trong sự chiều chuộng si mê, đắm đuối. Có lần đi làm về anh hít hà: “Chà! Thơm quá ! Thế là hiện giờ có người đợi cơm mình. Mình trở nên quan trọng ghê!” Anh kéo ghế định ngồi bên bàn ăn, tôi la lên: “Anh đã thay đồ đâu? Mà còn chưa rửa tay nữa!” Anh nhăn: “Lại thêm một cô bảo mẫu nữa kia?” Tôi nguýt dài: “Phải mà! Giờ anh có ‘mụ bếp’ này, ‘cô bảo mẫu’ này, ‘mụ quản gia’ này, và còn...” Anh bật cười ha hả và nhào đến bịt miệng tôi bằng một chiếc hôn. Tôi ngợp đi trong mãn nguyện.
Có lúc cuồng nhiệt ngụp lặn trong nỗi đam mê, anh kêu lên: “Em thật lạ lùng, thật lạ lùng. Bên em, anh như một quân vương trong truyện cổ xa xưa. Anh yêu em. Yêu không bao giờ biết chán!” Tôi lịm đi trong niềm hoan lạc, và để mặc một cơn sóng đưa chúng tôi tới tột cùng của hạnh phúc.
*
Bé Chuyên ra đời. Tổ ấm của chúng tôi thêm tiếng khóc, tiếng cười, tiếng bi bô của trẻ nhỏ. Những nồng nàn, đằm thắm thời son rỗi cũng bớt đi để nhường chỗ cho những lo toan, bận bịu. Ngày tháng sống chung cùng những cãi cọ vặt vãnh, vài giận hờn nho nhỏ cũng đến thường xuyên hơn. Nhưng bé Chuyên luôn luôn là một sứ giả tuyệt vời để chúng tôi ngưng chiến. Tiếng bi bô của bé Chuyên đã dẹp xong các chuyện cãi vã. Nhìn anh vui đùa với con, nghe bé Chuyên líu lô những lời ngộ nghĩnh, lòng tôi tràn ngập một cảm giác vui sướng, hạnh phúc. Cuộc sống ở xứ người với bao nghiệt ngã, lo âu và phiền muộn nhưng tôi có anh, có bé Chuyên...
Thời gian qua đi trong êm đềm. Và tôi đã tin anh không mảy may ngờ vực; tôi cũng không có thói quen thắc mắc âu lo mỗi khi anh rời khỏi nhà. Bởi tôi nghĩ anh cũng cần có quan hệ xã hội, bạn bè- đâu có thể suốt ngày quanh quẩn bên vợ con được.
Nhưng tôi đã lầm, anh vẫn là anh. Có lẽ sự yên ổn hàng ngày làm anh nhàm chán; hoặc là dĩ vãng lại thôi thúc gọi tên anh? Chỉ biết rằng...
... Hôm đó là một ngày cuối tuần. Sau khi anh đi, tôi chở bé Chuyên và định đi dạo một chút cho thoáng. Xe chạy chầm chậm theo tuyến đường. Thời tiết thật dễ chịu. Bé Chuyên được đi chơi chuyện trò líu tíu. Một buổi chiều êm ả thanh bình. Và cuộc sống chúng tôi cũng sẽ mãi êm ả và yên bình nếu tôi không có ý định cùng bé Chuyên đi bộ dạo chơi. Tôi rẽ xe vào một bãi đậu xe vắng vẻ. Tôi lái xe chạy lòng vòng để tìm một chỗ đỗ trống và chợt lúc đó, tôi nhìn thấy anh- trên băng ghế sau với một người đàn bà. Bàn tay anh lục lọi sau lần áo. Mắt cô ta bời bời khêu gợi. Họ như hai kẻ đói khát bên bàn tiệc- quên hết tất cả- Hãy đánh chén no nê ! Mắt tôi hoa lên, trời đất như đảo điên quay cuồng. Tôi những muốn xuống xe lôi thốc anh ra ngoài, nhảy lên cào cấu, gầm lên những tiếng như của một cọp dữ, làm anh tởn viá kinh hồn... mà sao lúc đó, thân xác tôi vô hồn. Tôi muốn òa lên khóc nức nở như ngày nhỏ bị mẹ đánh đòn oan mà mắt thì ráo hoảnh...
Thoát đi khỏi nơi đây! Thoát đi… Tôi nhấn khẽ chân gas, chiếc xe vọt ra khỏi bãi đỗ. Anh đã lừa dối tôi! Bao nhiêu lâu nay? Với người tình cũ! Phải, cô ta chính là người tình cũ của anh. Hãy nhìn anh trong cơn điên cuồng; Hãy nhìn anh trong cơn thèm khát! Hãy nhìn.
Sau lúc vọt gas, bỗng chiếc xe chạy giật cục, chạy như kiểu chạy cà tưng, cà tưng... Thằng cu Chuyên khóc ré lên gọi tôi về với thực tại. Lái xe vào bên đường, tôi vội tắt máy. Và tôi vỗ về bé Chuyên, để mặc cho những giọt nước mắt cay đắng tuôn rơi.
*
Sau cú sốc đó tôi đã ốm liệt giường. Anh vẫn vậy, vẫn âu yếm, vẫn đầy bổn phận và chăm sóc tôi từng li từng tí. Khi khỏe lại, tôi cũng không hé răng nói một lời nào về chuyện đó và sống lặng lẽ như một cái bóng bên anh. Hạnh phúc của tôi. Kho báu của tôi. Lúc này đây gần như thứ tài sản của kẻ ham ván được ván huề. Tôi đã trắng tay.
Thỉnh thoảng cùng bé Chuyên lững thững dạo phố, tôi lại gặp cô ta. Tôi thoáng nhìn và chợt nhận ra qua dáng đi đủng đỉnh của cô ta, có cả một vẻ no nê phè phỡn và một sự bất cần đời. Cô nhìn tôi với đuôi mắt thật dài. Tôi tự hỏi: Anh cần gì ở cô ta? Anh tìm thấy gì ở người đàn bà đó? Tại sao anh? Còn tôi... sao?


TÁC GIẢ: TRANG KIM YẾN

******************************

Thứ Hai, 12 tháng 3, 2012

Một Truyện Ngắn Hay ... MẸ TÔI




Truyện Ngắn

BÍCH XUÂN


MẸ TÔIDọc phố chợ các cửa tiệm, bao nhiêu là thứ, bao nhiêu mặt hàng được trưng bày ra hết, và đường phố nhộn nhịp hẳn lên, bừng sáng những quày nhà kính, nở hoa tím bên lề đường. Người đông qua lại nườm nượp, ai cũng mang một niềm hân hoan hớn hở, phô đầy ăm ắp tỏa ra muôn vàn đốm sáng quanh mình. Chỉ còn vài ngày nữa là Fête des Mères. Hôm nay tôi thích đi ra phố, chọn một món quà đẹp nhất, đắt tiền nhất để tặng mẹ tôi, trong ngày lễ sắp tới. Tôi nhìn người qua lại trên đường phố, lòng cũng rộn ràng một niềm vui vô tận hạnh phúc cả tuần nay.
Trời tối dần, gió tây cuối tháng năm êm ái, mát rượi khắp mọi nẻo. Tôi háo hức nôn nóng muốn đến gặp mẹ, để nghe mẹ kể lại những gì xa xưa, gợi nhớ về quá khứ còn rất trẻ của mẹ, đang dần dần lùi xa.
Mùa lễ Fête des Mères năm nay, gia đình anh Hai tôi dời nhà, tận miền Nam nước Pháp, nên không thể về thăm mẹ được, chỉ còn hai mẹ con tôi. Mẹ tôi chọn một nhà hàng lịch sự của Pháp, làm buổi tiệc đặc biệt, mừng hai mẹ con gặp nhau, vì từ ngày lấy chồng rồi có con, tôi ít có dịp được về gặp mẹ.
Tôi đến gõ cửa, mẹ tôi xuất hiện đượm nét vui tươi, với mái tóc cắt tém, nhưng trên mặt vẫn phảng phất nét trầm tư mơn man. Thấy tôi, mẹ mừng rỡ ôm tôi siết chặt, bàn tay mẹ mềm mại như xoa dịu trên mặt tôi, đánh thức nỗi khát thèm, như tìm về cái tuổi mười một, mười hai của những ngày thơ dại bị ba đánh đòn, và những giọt nước mắt trong veo, khóc ướt ngực áo của mẹ. Ngày đó tôi chỉ sợ ba mà chẳng hề sợ mẹ. Tôi nhìn mẹ đăm đắm, trong lòng rung lên mỗi giây kiêu hãnh.
Ngồi đối diện với mẹ, dưới ánh sáng mờ mờ trong nhà hàng, tôi cũng nhìn được rõ trong đôi mắt kia của mẹ, tất cả như đang đắm chìm, trong thế giới mịt mùng cay đắng, của mãnh vỡ đưa sang, lục đục kéo nhau về. Nhìn mẹ như vô tư, chẳng chú ý những gì chung quanh. Nhưng tôi biết trong niềm nhạy cảm đặc biệt của mẹ, đang lặng lẽ rung bật trong tâm khảm một cõi nào đó. Tôi chợt nhớ về lại, ngày báo tin lễ cưới của tôi. Mẹ tôi khóc sướt mướt nói không thành tiếng. Mẹ cảm động vì tôi lấy chồng có địa vị, giàu sang với đời, để nương tấm thân cho được yên ổn. Bà con ai cũng nói thế, nghĩ thế. Nhưng tôi biết mẹ không nghĩ thế, mà mẹ đang lo lắng cho tôi, sẽ không còn sự vô tư, và đang chuẩn bị bước vào bổn phận, nhận lấy trách nhiệm, sắp làm đàn bà, làm mẹ trong gia đình. Mẹ lại sợ tôi khổ cực, vì mẹ lấy kinh nghiệm bản thân của mẹ mà lo xa cho tôi.
Anh tôi lấy vợ, một năm sau tôi lấy chồng. Ngày lễ cưới của anh cũng như tôi, mẹ không đến dự, chỉ vì mẹ tôi không muốn giáp mặt với ba tôi, và bà vợ của ông ta. Trong ngày vui của anh em chúng tôi thiếu bóng mẹ, anh em tôi phải gát lại, những nỗi niềm riêng tư, mà vui cười hớn hở, với những lời chúc tụng của bạn bè. Nhưng tôi biết mẹ đang âm thầm, trong những góc tim của mẹ, nhỏ những giọt lệ vui sướng, lẫn tiếng thở dài buồn lo, cho ngày mai của anh em chúng tôi. Mẹ tôi cứ nghĩ rằng: Vô cùng tận của hạnh phúc, là xót đau, là thất vọng...
Những băn khoăn của mẹ, là nỗi thao thức chập chờn của tôi hằng đêm, khi nằm úp mặt để nghe hơi ấm, chuyền từ lồng ngực của chồng đưa sang, trong mùa đông tuyết rơi ngập đất, mịt mù giăng mắc một màu sương. Bất ngờ tôi khám phá ra, tôi đã tìm thấy sự thanh thản, từng ngày qua của cuộc sống, bên cạnh chồng con, không có gì phải ê chề chán chường, như mẹ tôi lo nghĩ. Tôi bỗng nghe lòng quặn đau xa xót về mẹ. Mẹ ơi! Con nhớ mẹ...
Anh tôi có thể làm tất cả những gì, để bù lại những thiếu thốn tiện nghi cho mẹ. Anh là đàn ông, nên không thể là nỗi niềm ngậm ngùi, cùng rung nhịp của đàn bà. Trên khuôn mặt anh phảng phất nét hiền của mẹ, đôi mắt lúc nào cũng trong mát, nụ cười trẻ trung chân thành. Đêm nay dưới ánh điện đèn, tôi len lén nhìn mẹ, gợi tôi nhớ về cái dĩ vãng thơ ngây, cũng len lén âm thầm nhìn mẹ, trên mười mấy năm về trước, khi nghe tiếng xô xát trong phòng. Tôi quì trước cửa phòng mẹ, áp tai qua lỗ khóa, nghe ba mẹ cãi vã nhau, rồi những tiếng bôp bốp, để trở lại sự im bặt lạnh lùng. Nhìn qua lỗ khóa nhỏ tí teo như hạt gạo, mẹ tôi nằm buông xuôi hai tay, hai chân, thút thít khóc. Bên cạnh giường ba tôi quì dưới đất to nhỏ. Bỗng mẹ tôi hét lớn:
“Anh đi ra để tôi được yên...”
Chiều hôm sau, anh em tôi đi học về, thấy trên môi me bị một vết sâu dài, mặt mẹ buồn rười rượi. Anh tôi thảng thốt kêu lên, mẹ nói mẹ vấp té, môi bị đánh xuống đất, mai mốt sẽ lành. Tôi lẳng lặng đi vào phòng, nghe nỗi đau cồn cào vô hình trong lòng. Ba đã đánh mẹ tôi qua sự lạnh lùng, khinh khỉnh của mẹ, vi cuộc tình thác loạn phản bội của ba. Anh em chúng tôi, sống chung với nỗi buồn của mẹ, không khác những ngày qua. Cuối cùng ba tôi chịu không được, nên đành ly dị mẹ.
Hai mươi tuổi tôi mới bắt đầu hẹn hò, vụng về với nụ hôn đầu tiên. Tôi hớn hở đem khoe với mẹ. Mẹ thở dài không nói gì. Mẹ ơi! bây giờ con mới cảm được, cái ý thở dài của mẹ, khi con vừa hai mươi lăm tuổi đời. Trong cái ngày đầu tiên, con đau bụng sắp sinh đứa con đầu lòng. Từng cơn đau như xé nát ruột gan, và trong cơn đau, người mà con chợt nghĩ đến nhiều nhất là mẹ. Mẹ đã cho con một nghị lực, một sức mạnh trong lòng, trong mắt con, tràn ngập ánh sáng của tình yêu. Bây giờ không thể thiếu được. Ngày ấy làm sao con hiểu được, tấm lòng cao cả của mẹ! Hôm nay con cũng lo lắng, yêu thương che chở, cho các con của con. Nhưng con cảm thấy cũng chưa đủ, không bao giờ như tình yêu vô vàn của mẹ, dành cho anh em chúng con.

*
Mẹ tôi nhẹ nhàng mở cửa bước ra ngoài, tôi đi sau lưng mẹ. Ngước nhìn sao đêm cuộn rơi, trong không gian về đêm của Paris hoang tưởng, cuốn tôi vào nỗi đê mê náo nức của con người. Mẹ tôi phóng xe về hướng nhà thờ Notre-Dame. Xe đang rung rinh chạy trên đường, bỗng mẹ dừng xe tấp vô lề. Mẹ nói muốn ngắm nước sông Seine về đêm. Hai mẹ con đứng bên hàng cây xanh um, nhìn sang phía bên kia sông. Người xe muôn màu thanh lịch, nhấp nhóa sáng lòe, rồi nó lại biến mất. Cơn gió nhẹ thổi qua, chiếc lá vàng xao xác bay lại. Tôi quay sang nhìn mẹ, mắt mẹ sâu như đêm đang mênh mông giữa đất trời. Mẹ tôi như mải dầm mình, trong một nỗi nhớ nào đó. Sự vắng mặt những gì, đang bắt đầu hiển hiện trong trí của mẹ tôi.
Lần đầu tiên tôi đứng ngắm nhìn, sông Seine về đêm thật lâu với mẹ, và một điều đơn giản là thả hồn mình, cho cõi lòng lắng nghe thời gian không gian, cả tiếng gió và cả cho tôi nữa. Tôi mơ hồ tưởng mình trong một cõi thần tiên nào đó. Mẹ tôi bảo những ngày rảnh rỗi, mẹ vẫn thường ra đây, dù là thoáng chốc thôi, nhìn qua phố xá bên kia, để nhớ về quê hương xứ sở của mẹ. Cũng có dòng sông, cũng có những ngọn đèn lung linh trên mặt nước. Nhưng sông Hàn của mẹ, nước trong xanh mơ mộng, không như sông Seine nước trắng đục bạc ngầu.
Hai mẹ con đến mé sông, ngồi trên ghế đá. Bên cạnh cặp trai gái mê mẩn đang ôm hôn nhau. Tôi chợt nghĩ: Mẹ tôi có còn dậy lên nỗi cảm xúc, say mê xao xuyến, khi nhìn hình ảnh đó không nhỉ? Tôi liếc nhìn mắt mẹ long lanh hơn, khi mẹ nhìn tôi nở nụ cười. Với tuổi ngoài bốn mươi, mẹ tôi đep lạ lùng, dường như trong người mẹ, có một dòng mạch đang lưu chảy, rạo rực. Nhưng tại sao? Mẹ tôi không trở lại với ba! Hay bước thêm bước nữa, mà tự khép kín cái gì, còn đang tuổi xuân dâng trong lòng? Bỗng tim tôi buốt nhói. Tôi khóc.
Mẹ hiểu ý ôm tôi, tôi quàng tay ôm mẹ nói những câu mơ, chẳng có ý nghĩa gì ngoài màu sắc về đêm của bóng tối. Mẹ tôi mười bảy tuổi có chồng, mười tám có con. Tôi hai mươi lăm tuổi lấy chồng, mà vẫn thấy yếu đuối trước cuộc đời, về những câu chuyện gia đình, về anh em, về cha mẹ, về ấu thơ, và ngay cả bây giờ... mặc dầu sau bóng cây, gió vẫn an lành, thứ an lành đủ che chở cho tôi, trong tháng năm cuộc đời.
Tôi còn ở lại chơi với mẹ cả một ngày mai nữa. Sáng sớm thứ hai tôi lấy chuyến xe tốc hành rồi đến thẳng sở làm. Chồng tôi đưa hai con về thăm ông bà nội, chiều chủ nhật có mặt tại nhà rồi. Đêm nay tôi bồi hồi không ngủ được, như đang có cái gì ở trong lòng. Tôi nhớ lại màu son tươi hồng, trên làn môi và đôi chân thon dài, như còn đang tròn trĩnh của mẹ, vào buổi chiều dưới cái nắng dìu dịu, hiền khô không định hình. Mười mấy năm nay, mẹ tôi sống khép kín, trong một thế giới riêng biệt cho mình. Nhìn mẹ yên lành và hạnh phúc biết bao... Đó là điều mà tôi không bao giờ có được, vì hiện tôi đang yêu chồng, yêu đến mê say cuồng nhiệt. Chồng tôi đã ghi lại trong ký ức, những gì đã trở thành dai dẳng, không bao giờ vơi được, và tôi đã dựa vào chồng để tin cậy, đã thành thói quen mỗi ngày. Tôi rón rén đến gần phòng mẹ, mẹ tôi không đóng cửa.
Tôi không lạ gì vì đây là thói quen của mẹ. Mẹ tôi đang ngồi bên ánh đèn, một nửa mặt nghiêng nghiêng tự tin, đang cặm cụi say mê viết, những bài thơ phong kín. Chiếc áo ngủ màu xanh ban đêm, dưới ánh đèn hồng, đang ôm lấy mẹ tôi vào trong đó, như cuộc tình thủa hồi xuân, bắt nó phát ra thứ ánh sáng sung mãn. Mẹ tôi ngồi đó một mình, với những đêm trăng gió mát. Mẹ đâu cần gì phải ngắm lại mình, xem đã già hay còn trẻ? Khuôn mặt mẹ tôi vẫn chưa phai sắc,vẫn còn nét tinh khôi, mẹ còn vẻ kiêu sa bên ánh đèn. Tôi chỉ được một phần của mẹ, nhưng tôi lại không thùy mị, kiêu sa chút nào. Mẹ vẫn ngồi âm thầm. Chắc mẹ tưởng con gái của mẹ đã ngủ yên. Tôi lại sợ mẹ tôi nhìn ra, phá vỡ sự yên tĩnh của mẹ. Tôi nhẹ nhàng rón rén về lại phòng mình.

*

Ba tôi bây giờ tóc bắt đầu bạc, phân nửa mái đầu, vì có nhiều ám ảnh ăn sâu, vào tâm hồn ba. Để lại dấu tích trên mái tóc, những nếp nhăn trên mặt. Lưng ba càng ngày lại cong xuống, đôi mắt mệt mỏi u buồn sâu thẳm, xa xăm trông vời vào quãng mênh mông đâu đó, kế tiếp nhau trước mắt. Ba tôi đến ngồi bệt dưới hiên đất, mặt rầu rĩ nhìn ra bầu trời, chênh chếch phía tây. Chắc ba tôi đang trào dậy nỗi ngậm ngùi, xót xa bỏng rát, vì cuộc ly dị nhiều sóng gió, lần thứ hai của ba. Nét oai phong lẫm liệt thời trai trẻ, nghị lực đang héo hon trầm buồn, nghiệt ngã theo thời gian đi qua. Bỗng ba tôi khóc, khóc theo nỗi dằn vặt, bị giằng xéo hằng đêm. Bao nhiêu năm đã qua, để lại cuộc sống chẳng còn lại gì cho ba. Đây là sự trả giá, hành động phản bội của ba. Có người đàn bà nào, mà không mềm lòng, bởi giọt nước mắt của đàn ông, huống gì người đàn ông đó là ba tôi. Tôi não ruột. Tôi cũng đã từng khóc, nhưng chưa lần nào mà khóc nỗi cay đắng, giống ba như thế. Ba tôi đang khóc, những kỷ niệm ấp ủ đã lâu, từ từ sẽ tan như sương lạnh theo nước mắt. Tôi thương ba tôi, bởi chính tình yêu của mẹ. Tôi biết mẹ còn yêu ba suốt đời, mẹ tha thứ cho ba. Nhưng không bao giờ, mẹ quên sự bôi phan, hoan lac kín đáo, say mê kia của ba. Đã làm tiếng khóc mẹ xé lòng, cho tim mẹ nổ bung, tức tưởi, hờn tủi, vì sự dằn vặt cơn ghên, cam giện của me. Mẹ sống vậy để trả thù ba.
Nhưng ba thân yêu! Dù cho mẹ có hững hờ. Con sẽ ở bên cạnh ba, bằng thứ tình phụ tử để ba quên nhớ, quên thương. Quên những mối tình nặng nhẹ, để không còn nghĩ ngợi, tuyệt vọng của những cuộc tình, gây cho ba nhiều xúc cảm, để lại nỗi đau ê chề trong ba như một ga đien. Dòng đời đã quăng quật ba tôi vào một nẻo. Tôi nghẹn ngào nhìn thấy ba kéo xệt vạt áo, thấm giọt nước mắt... Bỗng nhiên nước mắt tôi trào ra cay xé. Ba! Mỗi thớ thịt trong đường gân huyết quản con, nửa phần mẹ nửa ba, là ký ức gợi nhớ thuở xa xưa, trong cuộc đời hạnh phúc nhất những gì của ba mẹ, và cũng đau buồn nhất, khi con nhìn thấy ba không còn là gì, để trông đợi trong tâm hồn mẹ nữa. Ba ơi!... Con khóc mà chẳng biết khóc cho ai, cho con, cho ba hay cho mẹ... Những lần đến thăm ba. Con thương cảm với nỗi buồn của ba. Con khao khát được an ủi ba vài lời, nhưng lại sợ chạm vào, cái băng kín mong manh vết đau, như giọt nước mắt dễ vỡ kia. Nắm bàn tay run run, gầy guộc của ba tôi, để thắp đuốc trái tim người, trở về chút hồi sinh, dù là trong cõi hoang vu dịu vợi. Tôi có cảm giác trong cái nhìn của ba tôi, vẫn còn nhiều hẹn hò khát khao, và luôn luôn mơ ước một cái gì đó, ba tôi sẽ vươn lên, tìm về những gì sẽ tốt đẹp hơn với tuổi đời còn lại.
Rồi thời gian êm ái trôi qua, dưới bầu trời thiên nhiên cao vời, hoa trái sẽ nở hoa. Ba tôi bắt đầu sẽ tìm lại sự bình yên, để gối đầu hằng đêm. Đàng nào thì chuyện của ba cũng đã xong, và nó cũng sẽ lụi dần theo năm tháng. Những bức thư của ba tôi tới tấp gởi đến mẹ, mong được một sự tha thứ. Mẹ tôi chỉ cười, làm lòng ba tôi như có lửa đốt, cháy lụi trái tim. Tôi vu vơ tự hỏi: mười mấy năm mẹ đánh mất đi tuổi xuân xanh, và mẹ đã quên thời gian, đang sống giữa cuộc đời? Tôi cũng phát hiện ra trên vầng trán mẹ, bắt đầu đã có những nếp nhăn, mà xót đứt cả ruột... Gương mặt mẹ ẩn chứa tình cảm quen thuộc, nỗi buồn xưa kia, là sự phản bội ê chề của ba còn để lại. Chao ơi! Đã bao nhiêu năm nay, vẫn còn hiện về. Biết bao giờ mẹ tôi mới đổi thay số kiếp...



BÍCH XUÂN*Tên thật Bích Xuân sinh tại Quảng Nam Đà Nẵng.
Cư ngụ tại Pháp năm 1978. Bích Xuân đã xuất bản vài
tác phẩm thơ, văn và một CD (Có Những Chiều / CD nhạc BX ca ).
Những tác phẩm thơ, văn và CD rất được giới thưởng ngoạn đón nhận...
**************************************************************

Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2012

TẾT TÌNH YÊU


Truyện Ngắn


TẾT TÌNH YÊU


Ông Hai vừa bê xong hai thùng mì ăn liền để lên sạp và còn đang ngồi thở thì bà Hai đã giục:
-Ông đến đàng này giúp tôi một tay. Còn nửa giờ nữa mở tiệm, việc vẫn chưa đâu vào đâu. Kià, ông lẹ tay lẹ chân lên một chút để tôi nhờ. Ngăn đồ mới nầy, thứ nào nhẹ ông xếp ở trên, thứ mô người ta mua nhiều ông xếp vừa tầm tay, còn các đồ nặng và ít người mua ông xếp xuống dưới cùng. Nhanh tay lên ông! Xong đâu đó, ông nhìn ngăn trong, các thứ chi hôm trước đã bán vợi, bữa nay ông thêm vô. Việc chỉ có chi đó thôi. Chà, mấy bữa nay ông làm biếng quá.
Ông Hai biết vợ đang ‘nóng’, và thường những lúc việc bộn bề như vầy bà Hai thường nói “dài dòng văn tự”, bà gom cách nói nhiều vùng miền của những khách quen do ngày ngày đứng bên quầy tiệm. Thôi, chấp nhặt chi chuyện đó. Xong việc hôm nay, thể nào bữa tối đến bà Hai cũng lại cười he he với ông và nói vài lời làm trái tim cằn cỗi lâu ngày của ông cảm động: “ Tôi vẫn thương ông mà. Cuộc đời tôi chỉ có ông là niềm vui nhứt...”
Đã hai tháng nay, kể từ ngày bà bạn sang tiệm này cho bà Hai, ông Hai nhiều lúc cảm thấy mệt tơi người, thế nhưng ông thấy vui hơn lúc trước ngồi suốt ngày trong nhà và ông tự biết sức khoẻ ông mỗi ngày một khá hơn. Ông cũng hiểu, vợ ông biết nghĩ trước sau, lo toan nhiều công việc. Một tiệm thực phẩm vừa bán đồ Tây vừa bán đồ Á Châu trong một tỉnh lẻ xa xôi nơi có chừng hơn trăm gia đình gốc Á châu, ở xa đường lộ và các tỉnh lớn nên người ta hay đến tiệm bà Hai để lo cho cái bếp gia đình. Từ vài cân rau, vài gói rau thơm đến các đồ để nêm khi nấu nướng, rồi ớt cay, dưa, mắm... Hơn trăm gia đình sau cuộc ly tán sang đến xứ này, bây chừ quê hương ở lại sau lưng, người thương mến thân thuộc đã xa ngút ngàn, lúc này thỉnh thoảng dùng tới vài thứ thực phẩm ở vùng đất xa xôi ngày nào, với họ cũng là niềm hoài vọng về quê hương xứ sở.
Hai tháng nay kể từ ngày bà bạn thiết của bà Hai để lại tiệm cho vợ ông, cuộc đời đôi vợ chồng ở tuổi tóc muối tiêu trải qua một quãng ngày bận rộn, nhiều hôm phải thức khuya dậy sớm lo sắp xếp nhiều đồ bán trong tiệm. Có lúc bận bịu tứ bề, việc nhà nhiều khi bỏ bê, ăn uống bữa được bữa không, vợ chồng làm mải miết đến tối ngày vẫn chưa hết việc. Bà Hai từng dự tính dẹp tiệm để thanh thản cho cảnh đời xế chiều. “Sống đâu được vài chục năm nữa mà miệt mài sớm hôm.”- Bà Hai nói lúc đã chớm oải và cảm thấy khó kham nổi gánh nặng đường xa- “ Tiền bạc ăn tiêu bao nhiêu cũng hết. Rồi mai đây nhìn lại còn mấy người thân, còn mấy kẻ thương đến nỗi vất vả lúc này...” Có tuần lễ bà Hai đã đóng cửa tiệm vài ngày, ông Hai và bà Hai đều thấy thấm mệt. Trong vài ngày đó, bà Hai ngồi tính toán sổ sách, tự biết lời lãi chẳng bao nhiêu, nhìn thấy trước những ngày sắp đến vẫn nhiều lo toan vất vả còn chờ; các món ‘vay nóng’ vài bạn bè có lòng tốt giúp, nay vẫn chưa góp lại để trả. Bạn của bà Hai, họ cảm thông với cảnh ngộ của bà. Nhiều khi họ tới giúp ông bà Hai và chẳng cần ông bà Hai phải trả ơn họ. Vẫn biết những tình cảm thân thiết là nghiã cử của tình người, sự vun vén giúp nhau để cuộc sống chung dễ chịu thêm chút ít. Vậy nhưng để nuôi sống một cái tiệm, lo trăm ngàn việc này việc khác, mà trong việc buôn bán chẳng khác chi làm dâu trăm họ, được lòng người này có thể mất lòng người kia. Thiên hạ mấy chục loại người, mỗi người một tính đâu dễ chiều riêng ai, lời khen lỗi chê... Rồi vài thứ hàng hóa tưởng bán được nhanh, lúc nhập xong bán chậm rì rì. Người mua đâu biết vài thứ hàng chủ tiệm phải bán ‘tháo khoán’, bán huề và có khi bán dưới giá nhập vào, vậy mà lúc mua vẫn chê ỉ chê eo. Bà Hai trước khi mở tiệm là một phụ nữ trầm tính, đắn đo, nghĩ nhiều hơn nói. Còn hơn tháng nay, những lúc việc tiệm việc nhà ngổn ngang, những khi hàng bán ế ẩm thì bà Hai bỗng khó tính. Đứng trước tình thế đó, ông Hai cũng bi quan luôn. Nhiều chặp ngồi nghĩ tới nghĩ lui, ông chẳng còn biết tính sao. Hai đứa con ông bà Hai, nay chuyển đến học nơi xa. Lúc này chỉ còn hai đứa cháu kêu bà Hai bằng cô, ở gần ông bà Hai vài dãy nhà, biết cô chú vì ‘gánh’ tiệm nay đã mệt tướp người, nên cũng thỉnh thoảng tới giúp và chia sẻ khích lệ. Nhỏ Huệ, đứa cháu hay bàn chuyện vô, nói: “Cô ráng bán lấy huề trước đã. Ai mở tiệm, một hai năm đầu đâu mong có lời. Vài mùa qua mới mong lấy lại được vốn đó, cô ạ.”
Bà Hai nghe xong, cảm thấy bứt rứt trong người. Bà chán quá, nói liền:
-Bây nói chi lạ rứa. Vậy là làm không công à ?
Ông Hai nhẩn nha nói đỡ lời cháu:
-Bà ạ, bà hãy vui lên.Vài năm đầu, bà coi như công sức bà bỏ ra là được đóng góp ích lợi cho xã hội. Được danh tiếng đóng góp cho xã hội là... là... tên tuổi nặng ký lô lắm đó.
Bà Hai nheo mắt nhìn ông Hai, lúc này “đại bàn gia”đắc chí với lời vừa nói nên cười tươi tỉnh. Bà Hai “hừ” một tiếng:
-Vậy tôi tín nhiệm ông, để kỳ tới ông đứng ra khất nợ. Ông nói sao với những người đã cho tôi vay nợ trước đây?
-Thì cứ nói đại là, đến Tết Tình Yêu, chúng tôi sẽ lo liệu xong.
-Chú ơi, Tết Tình Yêu sắp đến rồi đó !
-Ngày lễ sắp đến là ngày lễ của những người yêu thương nhau. Còn ngày Tết tình yêu chú muốn nói đây là ngày kỷ niệm chú và cô đã sống bên nhau. À, bà này. Bà và tôi làm bạn với nhau được bao nhiêu năm rồi nhỉ ?
-Đúng vào ngày lễ tình nhân này là tròn bốn chục năm. Ông chóng quên vậy sao? Ông giữ lời nha! Đến ngày lễ này, tôi đem ông đi để trả nợ đó...
Ông Hai nhẹ tay xếp đặt các thứ theo lời của vợ và nhớ lại chuyện gia đình đến đoạn này thì nghe tiếng bà Hai chảng vảng:
-Kìa ông, nhỏ Huệ và một nhỏ nữa đã đến giúp, ông để việc đấy cho hai nhỏ làm. Sáng nay tôi tín nhiệm ông, để ông đứng quầy bán lấy hên cho tiệm. Lại đàng này ông Hai ơi, và nhớ chút nữa cười thật tươi nha !
Một ngày xuân mới vừa đến bên ngoài cửa tiệm...


Vân Võ Hoài Phương
********************

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2012

Nơi Xa ( Gặp Lại Sagönly )

TRUYỆN NGẮN


Gặp Lại SAGÖNLY
Đôi, ba ngày cuối tuần thường có nhiều chuyến xe hơn các ngày khác. Dân cư đi làm ở vài vùng phụ cận và người ở tỉnh xa về thăm nhà lên xe buýt nhiều hơn sau mỗi chặng xe dừng. Trang ngồi gần ở cửa lên xuống, nhẹ tay kéo màn vải cửa nhìn ra ngoài. Xe đã chạy chậm để rẽ vào bến đỗ. Dãy nhà tầng quen thuộc và con đường vòng dẫn đến thư viện đã hiện ra trong tầm mắt Trang. Nơi đây, Trang có vài cô bạn gái và nhiều kỷ niệm thời tuổi mười bốn, mười lăm. Những sáng mùa lạnh đến trường tuyết trắng quyện bay, và các đêm hè rộn vang tiếng hát yêu đời của đám sinh viên vui nhộn.
Trang xuống xe và theo dòng người bước ra cửa chính. Đã vài tháng nay Trang mải làm mải học, thư bạn cũ gửi đến cô chẳng kịp hồi âm. Mẹ cô điện thoại đến kêu cô về qua thăm nhà vậy mà lần nữa mãi đến nay... “Mẹ à..”, một bận Hiên, bạn Trang, nói qua điện thoại với mẹ Trang, “Kim Trang lúc này quên món nem cuốn của mẹ rồi.” Trang vội cầm lại điện thoại: “Đâu có vậy mẹ ơi, rảnh việc con sẽ về thăm mẹ và thăm các bạn cũ.” Nay xưởng làm của Trang ngớt việc, Trang dùng hai tuần lễ được nghỉ về thăm nơi này.
-Ô, Trang.
-Ôi, Sagönly!
Sagơnly ngồi đó, trên chiếc ghế trước cửa một tiệm áo, váy, quần thời trang và khuôn mặt cô gái Bắc Âu bừng lên niềm vui lúc gặp bạn quen cũ. Vài năm trước, Trang ở gần nhà Sagơnly. Mẹ của Sagơnly, bà Jesefin với nụ cười hiền và nét mặt vui vẻ. Lúc nào Trang đứng gần bà cũng cảm thấy thoang thoảng mùi hương dìu dịu chẳng biết bà đã dùng loại mỹ phẩm chế bằng tinh dầu hoa hay hương dược thảo.
-Hej, Sagönly ! (Chào, Sagönly !).
Trang mừng rỡ nắm tay Sagơnly. Đôi mắt xanh Sagơnly ánh lên vui thích, vài phút trước đó cô ngồi nghỉ trên chiếc ghế này với tâm tư mệt mỏi. Kỳ nghỉ hè năm nay bố mẹ cô có việc nên không đi du lịch. Bạn bè cô tìm đến các vùng nghỉ hè nắng nóng. Sự quạnh vắng đôi lúc làm nhiều người nghĩ thời giờ trôi qua quá chậm.
-Về nhà Sagönly nói chuyện một lúc đã, Trang.
-Rất vui được bạn mời. Để tui mang giùm một túi. Mua sắm từng này đồ để mặc đến tận năm sau, phải không Sagönly?
-Thêm một, hai bộ quần áo mới, vừa và đẹp cũng làm người ta vui thích hơn.
Sagơnly cười, nụ cười giống hệt bà Jesefin.
Ngày Trang còn học trung học, mỗi lần đến thư viện, Trang thường nhìn thấy bà Jesefin ngồi sau chiếc bàn trả sách. Theo lời bà Jesefin kể lại, hơn hai chục năm trước, một hôm bà đang ngồi kiểm lại sổ sách người đọc đem đến, bà bỗng thấy một thanh niên dáng hơi gầy, cao và đội một chiếc mũ tròn. Anh chàng này khác thường so với vài thanh niên thời đó. “Tôi không quen ai ở nơi này. Tôi định...” Chàng họa sĩ tỉnh lẻ muốn nhờ Nhà Văn Hóa nơi này giúp anh trưng bày những tranh anh đã vẽ. Anh đến nhà văn hóa và họ bảo anh đến xem trước địa điểm. Ngày đó bên cạnh thư viện có một phòng rộng. Vài cuộc trưng bày tranh ảnh thường được giới thiệu ở đây. Cô Jesefin dịu dàng ngày ấy dẫn họa sĩ đến phòng triển lãm, và khi họa sĩ trẻ trải những bức tranh của anh ra sàn nhà, căn phòng im lặng trước đó bỗng bừng lên sức sống. Những bức tranh phong cảnh và tĩnh vật, các bức chân dung và cảnh đường phố nơi họa sĩ có dịp đặt chân đến. “Hôm đó ông Gustav nhà này trông khờ lắm, đầu đội mũ len, hai lai quần cao lên nhìn thấy cả đôi vớ. Vậy mà sau ngày chuyển đến ở nhà này, sống gần bên tôi vài ngày, ông ấy tinh khôn hẳn lên.”
Quãng ngày tiếp theo đó, thiên tình sử của hai người đượm lửa tình lãng mạn như bếp lửa mới nhóm nhưng không thể tách rời hiện thực... bà Jesefin nhớ là đã vài lần thức giấc trong đêm đông lạnh rét lo nghĩ đến tương lai. Chàng họa sĩ cần phải có jobb, một việc làm để tháng tháng có ngân khoản chi dùng. Anh không thể sống không với lời ngợi khen của kẻ đến xem tranh vẽ, cho dù đó là những lời khen chân thật. Tranh vẽ của anh được giới yêu hội họa để mắt tới. Một tờ báo có đông đọc giả đăng trọn trang giới thiệu các tranh anh vẽ kèm theo tấm ảnh anh trong phòng triển lãm, và bên anh, Jesefin, người đã giúp anh bước một bước trong đời nghệ thuật. Ở thời đó, mức sống dân chúng vẫn thấp nhiều, ít người dám bỏ ra một khoản tiền để mua một bức tranh, dù bức tranh đó họ ưa thích. Ngôi nhà của họ lúc này vẫn thiếu nhiều đồ thường ngày dùng đến; còn những ai ưa thích tranh ảnh đẹp thì thường họ tìm mua các tạp chí nóng hổi tin tức và nghệ thuật khắp nơi hơn là những tác phẩm nghệ thuật treo tường. Có thể là trong cảnh đời đó nên một vài nghệ sĩ ít ra cũng gặp một, hai lần túng bấn. Dẫu vậy, những tác phẩm nghệ thuật vẫn ra đời và Nghệ Thuật là những tiếp nối không ngưng nghỉ...
Và... một dấu hỏi lớn lởn vởn trong đầu đôi trai gái khi họ mở cửa tủ lạnh đựng đồ ăn uống. Anh họa sĩ trẻ đứng lặng yên trước các ngăn tủ trống rỗng. Cái dấu hỏi anh thường nghĩ đến, lúc này đây... Chàng họa sĩ bỗng thấy ý tưởng sáng tác nguội dần. Đối diện với thử thách mới, anh và Jesefin biết làm gì đây để tình yêu họ khỏi lụi tàn – mà suy xét ra – chỉ vì những thứ rất bình thường trong cuộc sống.
Jesefin may mắn đọc qua nhiều sách, báo và với ai quen biết cô thường khẳng định cô là cô gái sống có trách nhiệm. Gặp gỡ, mến chuộng tài năng của Gustav, trái tim cô dành cho anh họa sĩ trẻ tình cảm yêu thương, và trí tuệ cô thầm nhắc nhủ cô phải tìm cách vun trồng hạnh phúc. Phần thưởng xứng đáng thường được trao tặng đến kẻ không bỏ cuộc. Sau nhiều tìm kiếm, Jesefin đã tìm ra jobb cho Gustav với mức lương tập sự rất khiêm nhường nơi một tờ báo xuất bản trong vùng. Việc của Gustav là vẽ vài hình ảnh ở trang quảng cáo.
Với một họa sĩ đã vẽ qua vài bức vẽ chân dung, tranh màu nước và các tranh sơn dầu đạt trên trung bình như Gustav, ai cũng nghĩ nghề mới này với anh quá dễ. Nhưng khởi sự vào việc mới thấy nhiều nan giải. Vẽ tranh ở trang quảng cáo cần trình bày gọn nhỏ, vui và đem đến người xem lòng ham thích, mến chuộng. Gustav phải tạm quên khung vẽ cỡ rộng, quên các gam màu và những mảng màu sáng, tối trước đây anh dùng đến. Hộp đồ nghề penslar nay chẳng còn bày bên bàn vẽ; các loại bút lông, chổi sơn, cọ vẽ đó giờ đây yên ngủ. Gustav tìm mua nhiều loại bút vẽ kích thước nhỏ hơn, cần thiết việc thể hiện các hình ảnh vui và tế nhị. Để theo kịp nghề, họa sĩ trẻ thức khuya nhiều đêm, bên đống sách báo Jesefin mượn từ thư viện về. Quãng ngày thử việc đã qua cũng là lúc Gustav được nhận làm chính thức và lên bậc lương. Jesefin mua luôn một chai Champagne thuần nho trắng đắt tiền, họ uống mừng cuộc sống chung đã thêm nguồn vui mới. Qua nét vẽ rất gần cảnh đời thường, tranh vẽ của Gustav ở trang quảng cáo làm người xem vui thích. Tài nghệ mới của ‘cây vẽ’ này đem đến người xem cảm xúc yêu thêm cuộc đời của họ. Anh họa sĩ trẻ đã – nói theo lời nhà bình phẩm về tài năng Gustav trên một trang báo - thổi hồn anh vào hình ảnh anh đã vẽ, dù rằng người xem tranh ít ai biết anh là tác giả các tranh vẽ đã làm họ mỉm cười. Người xem đã đến gần một nghệ thuật trước đó họ chỉ nhìn thoáng qua. Nét vẽ của cây vẽ trẻ rất khách quan, hai chiều. Cái dở bên những điều tốt đẹp. Tranh vẽ của anh trưng dẫn các cảnh đời trái ngược nhau. Vì cuộc sống ở nơi đâu cũng thế, không khi nào suôn sẻ một chiều, và bởi lẽ nghệ thuật cũng không bao giờ phô diễn một chiều.
Nhiều hôm rảnh rỗi, đến thăm gia đình bà Jesefin và vui học với Sagơnly, Trang thường nghe bà Jesefin thuật qua vài việc trước kia của gia đình bà. Và thỉnh thoảng đứng ngắm nhìn tranh của ông Gustav treo trên tường, bà Jesefin vui chuyện kể cho Trang và Sagơnly nghe vài mẩu chuyện vui hiếm hoi quanh giá vẽ và cái hay của nghệ thuật hội họa. Đến năm Sagơnly và Trang học xong trung học, bà Jesefin và ông Gustav mua thêm một mảnh đất cách nhà ở bây giờ chừng hai, ba trăm mét và trên mảnh đất đó, bố mẹ Sagơnly đã xây được một fritidshus. Căn nhà nghỉ lúc thời giờ rảnh rỗi đó, sau này rộng thêm và trong một tấm ảnh Sagơnly gởi đến Trang, một nửa căn nhà đã trở thành xưởng vẽ của ông Gustav...
Sagơnly và Trang bước theo lối nhỏ dẫn đến thềm cửa. Phòng ngồi uống trà, cà phê bên hiên nhà với giàn cây xanh trổ hoa trắng nhỏ thoảng hương thơm. Vài mảng cỏ xanh vừa được cắt xén, tỏa mùi hương thiên nhiên mát lành dễ chịu. Bà Jesefin và ông Gustav chiều nay đến thăm bạn cũ. Hơn mười năm trước, ông có tặng bạn ông một bức tranh sơn dầu nhân ngày sinh nhật của bạn. Và hôm nay, bạn cũ của ông bà Jesefin mở tiệc mừng gặp mặt những bạn cũ năm xưa. Sagơnly kể lại, cô cầm tấm thiếp in rất đẹp để trên khay hoa quả đưa Trang xem.
Sagơnly gọt vỏ vài trái cây pha nước hai người uống. Còn Trang mải đứng nhìn vài bức tranh của ông Gustav trong phòng khách. Một tranh bột màu phảng phất chất thơ, vài ký họa đen trắng với nét phác thảo nhưng rất diệu nghệ. Còn bức tranh sơn dầu, cảnh trí và sắc màu thiên nhiên như đưa người xem đến một nơi yên lành, thanh thản...
Trang nhìn tấm ảnh đặt trong khung ánh màu vàng rực rỡ. Tấm ảnh có hình bà Jesefin và ông Gustav thời trẻ, hai người đứng gần nơi trưng bày tranh năm xưa, anh họa sĩ trẻ và gầy có dáng vẻ cao lênh khênh... đứng bên cạnh cô gái có vẻ mặt dịu dàng, vui vẻ. Những tấm hình xưa, đôi khi ghi lại vài nét đẹp đã xa xôi nhưng làm người xem cảm thấy vài phút vui thích.
Trang tươi cười nói với Sagơnly:
-Thỉnh thoảng nhớ đến Sagönly, tui thường tưởng tượng, một ngày may mắn sẽ đến với bạn. Và rồi một ngày đẹp trời, một anh...
Sagơnly chợt hiểu câu nói đùa của Trang, cô nhìn Trang:
-Jätte bra… ! ( hạngnhất/ tuyệt vời...!) Chắc chắn anh này khờ khác thường hơn ông Gustav?
Sagơnly cười và sau nụ cười dễ mến đó, cô bước đến và cùng lúc vỗ một bên tay với Trang, hai cô gái trẻ hứng khởi mỉm cười thích chí. Chuyện một tình yêu đem niềm vui bất ngờ có thể bắt đầu với một ‘anh’ Gustav nào đó...
-Cám ơn nhiều... lời Trang vừa nói. Bạn của tôi.
Sagơnly ôm Trang trong vòng tay thân thiết.

Bắc Âu, mùa Hè 2002
Vân Võ Hoài Phương
//////////////////////////////////

Thứ Tư, 18 tháng 1, 2012

KỶ NIỆM LY HƯƠNG





TRUYỆN NGẮN

KỶ NIỆM LY HƯƠNG
Hôm nay nhà ông Hai Lạc Tiên mở tiệc. Khách mời chỉ có bà Ba là láng giềng thân thiết đã chia sớt với gia đình ông Hai những ngày cực khổ. Khoảng gần xế trưa, lúc nắng vừa tới bên lùm cây trước ngõ, bà Ba và vài người trong họ gia đình ông Hai mới đến. Nơi xóm nhỏ này, một nhà mở tiệc và có vài người khách là việc bình thường trong vài ngày nghỉ hè nóng nực.
Bà Hai Lạc Tiên xoay xoay lọ bông trên bàn để chọn một dáng vừa mắt và rủ rỉ nói với bà láng giềng:
-Ông Hai nhà tôi năm nay đã ở tuổi xế chiều rồi. Ở vào tuổi đó, người ta thường có nỗi buồn mà người khác không hiểu nổi. Chỉ vào những ngày có việc như hôm nay ông ấy mới tạm quên nỗi buồn đó.
Bà Ba vốn là bạn thân với bà Hai từ ngày hai gia đình mới đến đây. Lúc cầm các đồ mừng sang nhà bà Hai để cùng vui tiệc, bà thầm nghĩ, hôm nay bà và bà Hai được một ngày thỏa thê nói về các thứ chuyện mua sắm. Những chuyện thường như việc mua bán mắc rẻ, hoặc áo quần giày dép bán hạ giá ra sao thì bà có thể bàn ra bàn vô, chứ còn như chuyện này hẳn không phải là “thế giới” của bà. Vì vậy bà ngồi yên và chờ nghe tiếp.
-Cái cảnh ly hương sao mà nhiều lúc sầu vời vợi. Một hôm ông ấy bảo tôi: “Bà mặc áo quần thật ấm vào, rồi đi với tôi có việc.” Tôi nghĩ chắc có việc chi cần lắm đây. Rồi cũng đóng một bộ thật ấm, thêm áo choàng dạ, mũ lông và cẩn thận mang theo găng tay ấm nữa. Rồi cũng thoa thêm chút son phấn để người ngoài nhìn trông gọn mắt một chút... Ông ấy lên khung một bộ nom chững chạc lắm. Lại còn thêm một tí nước hoa nữa. Coi bộ như sắp đi đón rước ai quan trọng lắm đây. Rồi tôi theo ông ấy ra khỏi nhà. Lúc đó ngoài trời tuyết bắt đầu bay và cũng hơi lạnh. Nhưng qua khỏi đường vòng ngoài ngõ, tôi thấy trong người ấm và khỏe hơn lúc trước. Ông dẫn tôi ra Trạm xe lửa. Cái Trạm xe lửa ở gần đây, bà biết rồi đó. Thế rồi chúng tôi vào sân ga. Ông ấy cứ đi lại trên sân ga vừa như nghĩ ngợi và vừa như chờ đón ai đó. Còn tôi ngồi trên ghế đợi ông, lúc đó cũng chưa tiện hỏi chuyện gì. Khoảng chừng ít phút sau, tôi thấy ông bước vào một quán kiosk bên sân ga, nơi có bán nhiều thứ tặng phẩm. Ông chọn mua một bó hoa thật đẹp. Bó hoa này ít cũng phải hơn một trăm kronor . Ông cầm hoa đến bên tôi và bảo “Bà có nhớ hôm nay là ngày gì không?” Chà, bao nhiêu việc như vậy, tôi đâu nhớ. Ông ấy nói tiếp: “Mười một năm trước tôi và bà đặt bước đến nơi này. Và hôm nay tôi tặng bà bó hoa này để kỷ niệm mười một năm đã qua. Thôi, xong việc rồi. Tôi với bà trở về nhà.” Trên đường về, nhớ lại kỷ niệm của thời chân ướt chân ráo đến đây, cảnh tỵ nạn nhiều lúc ngậm ngùi nhưng lại nghĩ ông Trời cũng muốn giúp cho dân tỵ nạn nên mới được những ngày như hôm nay. Tôi thấy cũng vui vui. Nhưng tôi nghĩ cách kỷ niệm của ông xa cái bếp của nhà quá. Tôi liền nói: “Dịp sau, ông tổ chức kỷ niệm ở nhà. Kỷ niệm cách này, tôi thấy đói bụng quá !”
-Nghe chuyện của bà như nghe chuyện ”Sân ga tình mới.” Bà Hai này, tôi chưa biết tại sao người ta lại kêu ông Hai là ông Hai Lạc Tiên?
-Bởi vì quê ông ấy có nhiều cây Lạc Tiên. Loài cây này có nhiều hoa màu trắng, tím rất đẹp. Quả tuy nhỏ, khi chín màu vàng và thơm ngọt. Còn tôi làm dâu ở vùng đó nên cũng chịu kêu luôn là Hai Lạc Tiên. Cánh phụ nữ thua thiệt vậy đó, lấy chồng là mất kêu tên riêng luôn.
-Ngày ấy bà không gặp tôi thì bây giờ bà vẫn còn ngồi bán hàng rong ở chợ. Ôi, ngày đó may mắn sao bà lại gặp tôi.
Ông Hai Lạc Tiên bước vào từ lúc nào. Ông nói rỡn một câu thay lời chào thân mật. Tâm tính ông thường vô tư và bữa nay vui nên trông ông dường như trẻ lại dễ đến vài tuổi.
-“Xin lỗi ông”!- bà Hai nói- Ngày đó ông không ngồi ngày này qua tháng khác hát ò ưa bên quán của tôi, tôi đâu theo ông về làm dâu ở vùng quê ông.
- Vậy ra là, anh ngồi bên quán hát, còn cô bỏ quán để theo anh.
-Bà còn lạ gì. Ngày đó vượt biên khó lắm. Mười thuyền ra đi, may lắm chỉ một thuyền thoát và đến được bến bờ tự do. Quê tôi ở làng chài lưới. Bố tôi, thời còn trẻ, ông thường theo thuyền đi làm nghề biển xa và đã vài lần gặp bão lớn thuyền trôi giạt đến tận những miền biển lạ. Vì thế, luồng lạch ra sao ông rõ như lòng bàn tay. Ông Hai Lạc Tiên hồi đó tìm đường vượt biển nhiều lần nhưng vẫn không đi thoát. Do gặp toàn những bọn ác nhân bày đặt ra để lừa người, lấy tiền lấy vàng.
-Nhớ lại thời đó rất nhiều cảnh lầm than. Làng xóm vắng trơn, người người trông nhau ngao ngán, đất trời toàn một màu âm u bi thương. Gia đình cả chục người trông mỗi vào một nồi bo bo. Nhớ lại cảnh đó, tôi thấy kinh khủng quá. Cái thứ hoạch sách ma quỷ ở đâu nhập vô làm dân chúng kiệt quệ đói rách, lừa nhau chụp giật để sống. Không còn một chút nào tình người.
Ông Hai Lạc Tiên nói:
-Mới đây tôi mượn được một tờ báo ở trong nước, đọc xem mới biết vẫn còn rất nhiều cảnh chụp giật. Có người mang một, hai chỉ vàng trong người cũng bị cướp, suýt nữa thì mất mạng. Kinh hãi ghê.
Bà Ba thở dài:
-Tôi nghe vài người về thăm nhà vừa qua có kể lại, họ cũng nhìn thấy nhiều cảnh bi đát lắm. Quê hương, ai chẳng mong về để nhìn lại thôn xóm dấu yêu, mà bao năm rồi, quê hương vẫn tả tơi nhiều quá.
Bà Hai nói:
-Năm sau, tôi và bà cùng các cháu về thăm một chuyến. Kìa, mấy đứa nhỏ nhà này đã đem đồ nấu về rồi. Để tôi qua bếp xem sao.

*
-Tuần trước tôi nghe tin gia đình bà có chuyện không vui. Hôm nay đã qua rồi, phải không bà?
Nghe ông Hai nhắc đến chuyện này, bà Ba nói:
-Mấy bữa đó tôi rầu quá. Bảo lãnh cho thằng út qua được bên này. Tôi nghĩ cháu nó sống cực khổ ở quê nhà, nay sang đến một nước có đời sống khá hơn, nó biết tu tỉnh để nên người. Nào ngờ đâu những năm tháng sống tạm bợ làm nó nhiễm thói tật như vậy. Cũng may là nó không ghiền vài thứ kia, chỉ ham bài lá thôi.
Ông Hai nói:
-Tôi cũng ớn các thứ đó lắm.
-Tìm được con vợ vừa ý nó xong. Tôi đã nghĩ lo được cho con. Nhưng nó chưa dứt bỏ hẳn thói hư cũ. Vài tuần trước nó dắt mấy đứa quen về nhà bài lá. Con vợ nó to tiếng với chồng một chập rồi ngất xỉu luôn, may kịp gọi xe cấp cứu đưa đến bệnh viện.
-Rồi sao nữa, bà?
-Đám bạc khi đó tan rã. Mấy thằng quen nó thấy cảnh gia đình tan hoang cũng hãi quá bỏ về luôn. Còn tôi với thằng con nhìn nhau hết nói. Ông biết đấy, thiếu chi những cảnh như vậy. Tôi là một người mẹ, và nỗi đau này...
Người phụ nữ ngồi bên ông Hai thoáng buồn. Bà nói tiếp:
-Đêm khuya tôi đến bệnh viện, đem theo số tiền tôi đã dành dụm được từ lâu nay.
-Lúc đó tiền có giúp được gì, thưa bà?
-Ông thong thả để tôi kể tiếp. Tôi đến bệnh viện, ngồi thức bên giường con dâu đến sáng. Lúc gần sáng, con dâu tôi tỉnh lại. Tôi giúi vào tay nó số tiền đó và nói: “Thôi, con thương mẹ. Thương gia đình ta. Mẹ cầu mong con nghĩ lại...” Con dâu nhìn tôi cũng ứa nước mắt. Tôi nói tiếp: “Lâu nay con vẫn kêu than với chồng con, nhà còn thiếu một cái nồi làm bánh. Số tiền này mẹ để dành được từ năm ngoái, con cầm lấy để mua cho nhà ta một cái nồi làm bánh. Mẹ biết tiền này đủ mua thứ đó, vừa tráng bánh, hấp bánh lại nấu xôi cũng được. Đỡ phải đi mượn của nhà người khác. Các cháu nhỏ trong nhà có thứ ăn, lại đỡ được tiền nữa.” “Mẹ ơi, con biết ơn mẹ.” Con dâu tôi vừa nói xong, tôi chợt thấy thằng con của tôi đứng bên tôi từ lúc nào. Vẻ mặt nó hối lỗi lắm. Nó nói chẳng nên lời: “Mẹ hãy tha lỗi cho con. Con tạ ơn mẹ...” Rồi nhìn vợ nằm thiêm thiếp bên giường, nó nói: ‘Em tha thứ cho anh...”

*

Bà Hai đem khay nước ra, nói với bà Ba:
-Ôi, trà này chưa uống đã biết là ngon. Thứ trà này thơm quá bà Ba ạ. Tôi được một chị chỉ cho mua loại trà thơm này. Chỉ là người ân cần giúp bạn bè và thảo tâm lắm. Lâu rồi tôi chưa có dịp gặp lại. Hôm nay uống ly trà này, xin cảm ơn và chúc sức khỏe của chỉ. Uống chút nước đã, rồi bà sẽ thấy trà này rất thơm.
Nghoảnh nhìn ra hướng bếp, bà Hai khẽ nói với chồng:
-Ông vào bếp, phụ trách dùm tôi vài món sắp xong. Ồ, còn món nem cuốn của ông đó. Ông không làm tiếp là không xong đâu.
Chờ ông Hai vào khuất sau bếp, bà Hai nói:
-Bà có biết chuyện gì không? Tôi nghe đâu lại sắp tận thế nữa rồi.
-Người ta đồn linh tinh vui chuyện vậy thôi. Như hồi năm chín chín, nhà tôi với nhà bà nghe chuyện tưởng thật, có bao nhiêu nồi soong đem ra đựng nước hết. Nhưng rồi có chuyện gì xảy ra đâu. Ồ, tôi lại nhớ chuyện cũ. Hồi năm chín chín, bữa đó thằng con nhà tôi ở đâu chạy về, nó nói: “Mẹ ơi, sắp tận thế rồi đó. Mẹ xem trong tủ lạnh nhà mình, có gì còn ăn được đem ra ăn hết đi !” Trời đất thiên địa ơi. Tôi nói: “Hôm nay ăn hết sạch, ngày mai ngày mốt lấy chi mà sống?” Nó ngẫm nghĩ một lúc rồi nói với tôi: “Mẹ nói đúng quá. May mà tháng lương này con còn giữ được một ít tiền. Suýt nữa đặt hết cả vào sấp ngửa thì tuần sau đói to !”
-Nhà bà còn được thằng con trai. Có lúc nó quậy, rồi có lúc nó thương lại mẹ già cũng đỡ. Còn nhà tôi...
-Con trai con gái, con nào cũng là con bà ạ. Con gái mà biết thương cha mẹ thì nó vẫn còn hơn... Tôi nghe nhiều người nói như thế. Bà phải nhìn rộng ra như ông Hai nhà này. Dân quanh vùng ai cũng khen hai đứa con gái nhà bà. Hai cháu gặp người bà con chào hỏi lễ phép, lại còn học giỏi nữa. Tôi còn nghe nhiều người rất kính nể ông Hai. Mặc thiên hạ bàn ra tán vô, ông ấy lúc nào cũng tươi vui. Chính vì tính vui vẻ của ông, nên ông được nhiều người quý mến.
Bà Hai nghe bà láng giềng nói ra những lời đó, bà cũng thấy mát lòng mát dạ. Dù rằng bà đã nghe vài người có thiện cảm với bà nói như thế. Và thực sự chồng bà là một người chồng tốt trong gia đình.
-Hôm qua tôi thấy ông Hai nhà tôi qua thăm bên thằng út của bà bàn chuyện làm ăn chi đó. Bà có biết không?
Đôi mắt bà Ba ánh lên niềm vui, và có vẻ hãnh diện cho thằng con út. Chẳng gì con bà vừa đem về một vinh dự cho người mình ở nơi đây. Bà Ba vừa cười vừa nói:
-Làm ăn chi đâu. Ông Hai sang rủ thằng út nhà tôi đến ghi danh chạy marathon vòng quanh Quận đợt này. Ông ấy bảo thằng út bên nhà dượt cho ông ấy vài đường đua.
Nghe thoáng qua chuyện chạy marathon quanh Quận, ông Hai bỗng từ trong bếp bước ra, nói:
-Bà Ba à, đợt chạy tuần trước thằng út đứng giải hai. Đợt này tôi mà dượt xong, vào giải thể nào tôi cũng đứng trên bậc...
Bà Hai nhìn bà Ba, mỉm cười trêu ông Hai:
-Chắc chắn là cuối đường đua, Ban tổ chức sẽ trao ông giải...
-Bà đoán trước thử xem...- Ông Hai nói, giọng hồi hộp.
-Tôi nghĩ, ông sẽ may mắn và cầm chắc cái giải về sau chót- Bà Hai nhìn ông Hai, cười.
Bà Ba cũng nói vui:
-Giải này là giải đặc biệt đó, ông Hai. Cái anh về đích sau chót mới thật là anh ham thể thao nhiều nhất đó. Chuyến này ông Hai về được đến đích sau chót, bà Hai và tôi sẽ mua một món quà chúc mừng ông.
Ông Hai cười, và cũng ước mong có một kỷ niệm vui trong những ngày sống ly hương.

Tháng 6, năm 2001

Vân Võ Hoài Phương
//////////////////////////////////////////

Chủ Nhật, 15 tháng 1, 2012

ĐỌC VUI VAÌ PHUT́

Truyện Ngắn

PHÚT ĐẦU BIẾT YÊUTrọng Viên thường quay trở lại thành phố, nơi anh ở, vào những ngày cuối tuần. Thành phố nhỏ với khoảng chừng hai, ba trăm người Việt định cư, với một nhà thờ ở gần trung tâm thành phố, với những dãy phố dành cho thương mãi và với những con đường lát bằng những viên đá nhỏ. Một thành phố miền Nam, có một chiếc cầu cong bắc trên một dòng sông nhỏ, lượn quanh những nhánh đường nhiều người vẫn qua. Dưới ánh nắng mai, những giàn cây leo bên các dãy nhà ánh lên một sắc mầu hồng đỏ, một thứ mầu làm vài khách viễn du cảm thấy thú vị như khi nhìn thấy mầu của một rừng phong vào những tháng cuối thu.
Trọng Viên là một nhà thơ, nhưng ít khi anh để ý đến những vườn hoa nở rộ trong công viên hoặc nhìn ngắm vài chiếc ghế băng bằng gỗ, nơi tự tình của các đôi trai gái. Anh cũng chưa một lần nào đi dạo dưới trời khuya, để ngắm ánh trăng tròn trên bầu trời của nơi anh ở, hoặc nhìn theo một đàn chim trời bay thành một dải dài về cuối trời xa.
Trọng Viên thường đi tìm những ý tưởng khác. Anh muốn những bài thơ của anh có hơi thở một khuynh hướng đa dạng, có nhiều cảnh đời, chất chứa những tâm tình, những khát vọng đã từ lâu được nhiều người nói đến.
Những ngày cuối tuần, người ta thường thấy anh bước trên các đường phố nhỏ hoặc trong một thương xá gần bến xe và kiểu đi của anh, giống như kiểu bước của một khách viễn du lạ lẫm, chưa một lần đặt bước đến đây. Trọng Viên thích giữ trong anh, cái cảm giác của những ngày đầu, cách nay hơn mười năm, khi anh nhìn thấy thành phố nhỏ này với tất cả những sự lạ lẫm.
Như một người từ nơi xa đến, Trọng Viên thường dừng bước trước vài cửa tiệm bán đồ, anh thích ngó nhìn gương mặt của những người bán hàng, nhìn nụ cười niềm nở của họ với những người khách. Và cũng có khi, khách mua hàng thường đứng nán lại bên quầy, nói với người bán hàng vui tính dăm ba câu chuyện vãn. Có lần, Trọng Viên đang thơ thẩn ngoài phố, anh bỗng thoáng thấy vài bước chân tiến vào một tiệm bán đồ, cánh cửa ra vào khẽ mở và một tiếng chuông nhỏ reo lên, người chủ tiệm nhìn ra cửa, và trong một thoáng thôi, ánh mắt của người đó đã tỏa ra một ánh nhìn ấm áp, làm những người khách bước vào tiệm cảm thấy dễ chịu. Chỉ vài phút sau đó, người mua hàng đã mỉm cười mãn nguyện, còn chủ tiệm hài lòng với một ngày tốt lành đang đến, vừa nhanh tay đếm tiền vừa nở nụ cười thoáng một chút duyên thầm với khách.
Đôi khi, anh bước chân vào vài khu nhà kính một hoặc hai tầng. Ở trong đó có các cửa hàng bán đồ dùng gia đình và thường là có một quán ăn nhỏ, bán vài thứ nước giải khát và vài món ăn nhẹ cho khách vãng lai. Trọng Viên đi qua nơi đây, và không hiểu tại sao lần nào cũng vậy, anh thường thích nhìn- dù chỉ một chút thôi- các cô gái trẻ, đẹp đứng bán hàng nơi sau vài quầy bán đồ ăn uống. Mặc dù anh chưa bao giờ có ý định sẽ lấy một cô vợ người gốc ở đây.
Nhiều người Việt sống nơi đây, quen biết Trọng Viên, đều đánh giá Trọng Viên là một người sống theo kiểu lập dị, cái tính này sẽ làm anh đơn chiếc trên đường đời mãi, một thứ tính trái nết và khó chiều, làm các cô gái đã đem lòng thích mến anh, chẳng còn chút hy vọng, nói gì đến một cô gái ở đâu đó khác mầu da.
Trọng Viên chưa bao giờ phiền muộn vì chuyện anh chưa lấy vợ. Anh đã sống qua ba con giáp, năm nay anh đã ba mươi sáu, ba mươi bảy tuổi đời. Từ khi anh còn là một thanh niên mới bước vào đời, anh đã vạch cho anh một hướng đi, và đến nay, mỗi lúc nhìn một tấm hình mới của anh, Trọng Viên mỉm cười và phải tự khen con người của anh đã vượt qua nhiều khó khăn, thử thách để còn chút vẻ như ngày nay.
Người đàn bà nào cũng đều thích có hạnh phúc êm ấm, và cũng muốn có người chồng ít nhiều địa vị trong xã hội. Đó là lẽ tự nhiên và là điều dễ hiểu khi các cô gái ở tuổi dậy thì cảm thấy Trọng Viên có vài nét ưa mến để các cô gái đó đặt niềm tin và hy vọng xa xôi. Ý nghĩ đó vốn thường là một chút nghĩ ngợi lơ mơ lúc đầu của vài thiếu nữ khi nghĩ về người chồng sau này của họ. Vụng về trong cảnh ngộ ít khi xảy đến, hoặc vài thứ được xem là linh tinh, như không khéo léo đon đả chào mời bố mẹ vợ tương lai, hoặc chưa biết dùng đến khoản tiền hiện có để kinh doanh... nào có sao đâu? “Đấy là chưa có em đấy thôi! Chỉ cần anh được em giảng giải ba ngày thôi, đến ngày thứ tư thể nào bố mẹ em hoặc ai đó khó tính nhất nhìn thấy anh cũng mỉm cười vui vẻ...”, cô gái nào cũng có thể nói được câu nói đó. Nhưng có thể, anh chàng Trọng Viên này khờ khạo trong chuyện ái tình? “Ồ, chuyện đó chẳng có gì là khó...” Dù chưa một lần va chạm với các cảnh như trong xi-nê, nhưng một thiếu nữ khôn ngoan bao giờ cũng tự tin và coi việc này chẳng nên lo lắm. Thời đại ngày nay, lúc nào lấy chồng, biết đến việc đó cũng chẳng muộn. Lo làm chi thêm mệt. Việc cần nhất là phải hiểu được Trọng Viên, và anh ta phải hiểu được mình!
Nhưng Trọng Viên, khi nói chuyện tâm tình với cô gái nào cũng vậy, mắt anh ta thường nhìn đi mãi tận đâu đâu.
*
Một mùa đông lạnh lẽo đã qua, và bây giờ, ở nơi đây, trong thành phố nhỏ của Bắc Âu nơi Trọng Viên hiện sống, nắng ấm lại gọi mời nhiều du khách đến thăm. Trong ánh nắng mai, từng đàn chim nhảy nhót trên những cành cao và hót líu lô trong các lùm cây gần vài con đường nhỏ. Một, hai chuyến xe du lịch từ các miền xa đỗ lại bên trạm xe buýt của thành phố, xe dừng bên đường và lúc cánh cửa xe mở ra, từ trong xe bước xuống những người khách lạ, với ánh mắt vừa vui vừa ngỡ ngàng, họ tìm đến thành phố này để sống một mùa hè háo hức. Trên các ngả đường trong thành phố, vài đôi trai gái dìu bước bên nhau, những ông già bà già chậm bước lãng du để quên đi nỗi nhọc nhằn của một thời quá khứ. Vài quán cà phê bên đường đã sắp đặt gọn gàng những bộ bàn ghế dưới hiên, bên các bồn cây xanh và bên những giò hoa treo lơ lửng. Du khách thả người ngồi trên ghế, đưa mắt lặng lẽ nhìn các cô gái đang độ xuân mơm mởn, cười đùa khúc khích và trêu cợt nhau diễu qua trước mắt. Nắng vàng trải dài trên các lối đi, không gian như có thêm những nét duyên dáng của một bài thơ trữ tình, người ta thích mùa hè với những rộn ràng của tuổi trẻ, thích cả các cô gái, các chàng trai tinh nghịch mới lớn. Người nhiều tuổi nhìn các thế hệ trẻ ngày nay với ánh mắt vui vui và độ lượng, bởi ông già nào bây giờ, trước đây đã không từng bị một cô gái nào đó véo cho một cái vào người? Bà già nào bây giờ, trước đây đã chẳng có một lần nhí nhảnh, trêu đùa một chàng trai mà mình thích mến ?
Nhà thơ Trọng Viên, sáng hôm đó bước chân vào một tiệm cà phê ven đường. Anh vẫn chưa vương vào đường tình và cũng chưa lúc nào nghĩ đến một cuộc tình duyên đang chờ đợi. Trọng Viên bước vào trong tiệm cà phê, đưa mắt lơ đãng nhìn vài người khách đang ngồi ăn uống trong tiệm. Nhà thơ lặng lẽ đến bên quầy trả tiền và nhận lấy một khay nhỏ, trong khay có một ly cà phê và một chiếc bánh. Anh vẫn thường đến ăn điểm tâm ở đây vào các sáng cuối tuần, để ngồi vài phút nghĩ đến một bài thơ chưa viết xong đoạn kết.
Trọng Viên bước ra phía hiên, không khí mát lành ngoài hiên làm anh dễ chịu. Thời tiết của sáng nay như hứa hẹn một ngày đẹp trời và có thể, sẽ làm anh nảy ra những tứ thơ mới. “Tôi chỉ là một người du khách. Ngắm nhìn đời và hát với bạn yêu thương.” Trọng Viên nhẩm lại trong đầu, hai câu thơ trong một bài thơ của anh còn viết. Và cũng chính lúc đó, anh bất chợt cảm thấy có người để ý đến anh. Nhà thơ nào cũng thường gặp một, hai phút như vậy. Có thể, những tứ thơ vừa hình thành trong tâm tưởng thi sĩ, đã làm nhà thơ quên hẳn con người của mình, và nét vẻ bên ngoài của một tâm hồn rung động đó, đã gây nên sự chú ý của vài người chung quanh.
Trong tầm mắt của Trọng Viên lúc này, anh bắt gặp hai ánh mắt của hai cô gái người Á Đông đang nhìn anh. Trên khoảng hiên nhỏ rung rinh nắng, hai cô gái ngồi bên một chiếc bàn. Nhà thơ thoáng nghe họ nói với nhau bằng tiếng Việt, lúc này họ còn thầm thì với nhau và cũng mỉm cười nhìn anh ưu ái.
Quán cà phê nằm cạnh một góc đường, bên ngoài trang hoàng sơ sài một chiếc bảng hiệu bằng gỗ có vẽ hình một cô gái mỉm cười với một tách cà phê. Hai cô gái ngồi phía trước Trọng Viên cách một chiếc bàn, có lẽ họ vừa đặt chân đến thành phố. Bên cạnh họ, có hai túi hành trang của người đi du lịch để trên ghế. Áo quần hai cô gái nhìn qua thích hợp với những chặng đường dài, nhưng để ý một chút cũng nhận ra họ là hai kẻ kỹ lưỡng về chọn lựa kiểu cách quần áo. Trọng Viên còn thoáng thấy đôi nét mệt mỏi vì đường dài trên hai gương mặt còn trẻ. Nhà thơ đã ngồi xuống ghế và lặng lẽ làm phần việc của anh, anh vừa chợt nghĩ đến một câu thơ và vừa dùng chiếc thìa khuấy nhẹ trong chiếc ly nhỏ. Trọng Viên để mắt thoáng nhìn hai cô gái, với vẻ mặt lãnh đạm cố hữu mà từ trước đến nay anh đã quen. “Ồ, họ cũng giống như các cô gái ở độ tuổi bay nhảy.” Trọng Viên thoáng nghĩ, anh lại trở về với những suy nghĩ của riêng anh.
Trong tiềm thức của Trọng Viên, những ý nghĩ về tình yêu trai gái thường đến rất mơ hồ. Anh không thể hiểu được, tại sao có vài người đã cuồng si vì tình ? Còn với vài kẻ đang sống trong đau khổ, khi tình yêu nửa đường đứt gánh, tại sao họ ôm sầu thương nhớ những ngày qua ? Nhiều bài thơ của anh chỉ nói đến những cái chung chung, chưa một lần nào kể đến tình cảm yêu thương của các đôi trai gái. Với anh, “Yêu” là một từ anh mới hiểu trên những nét đại thể, điều này có nghĩa rằng, anh như một người đã có lần nhìn ngắm cả một vườn hoa ngạt ngào hương sắc, nhưng việc hái thử một bông hoa, nâng niu và thưởng thức vẻ đẹp thơm lừng đó, anh vẫn chưa có dịp. Anh chưa một lần ngỏ lời với một cô gái, vậy thì làm sao anh biết được chữ “Yêu” sẽ rộng bát ngát như thế nào ? Tình yêu của một đôi trai gái, sẽ là hoa thơm, quả ngọt hay là thuốc đắng, vị cay đây ?
Hai cô gái uống xong hai lon nước ngọt, họ đứng dậy và ý chừng sửa soạn rời khỏi nơi đây. Hai người, với hai cách ăn mặc khác nhau. Một cô gái có vóc người thon nhỏ, vẻ mặt xinh tươi và có những nét kín đáo, khoác hờ hững trên người một chiếc áo mầu xanh nhạt, mặc một chiếc váy thả chùng trông có vẻ kiểu cách; các đồ trang sức trên người tỏ ra có sự lựa chọn kỹ càng: từ chiếc nơ cài trên mái tóc bằng lụa kim tuyến, đến đôi hoa tai cẩn hai hạt nhỏ óng ánh, trông thoáng qua cũng đủ biết các thứ này chỉ bày bán trong các nhà hàng sang trọng. Còn cô gái thứ hai, tuổi khoảng ngoài hai mươi, mặc một chiếc quần bò đã bạc phếch mầu, chủ nhân của một chiếc áo khoác ngoài có mầu sắc bắt mắt để gần bên chiếc ghế, vóc người béo lẳn, tóc để ngang vai, phong thái của cô làm ai đó đã có dịp thoáng nhìn cũng thấy ít nhiều thiện cảm; có thể cô gái này coi trọng đời sống tinh thần và tình cảm nhiều hơn chăng nên ít chú ý đến việc trang điểm, đồ trang sức trên người không ngoài một chiếc vòng đeo bên cổ tay bên trái.
-Bây chừ là mấy giờ rồi ?- Cô gái mặc quần bò hỏi bạn.
-Sao lại bây chừ ?
Nhà thơ dỏng tai để ý nghe và thoáng thấy cô gái mặc váy dướn cặp mắt lên nhìn bạn.
-Làm chi mà nhìn hoài! Hỏi có một câu thôi, nhìn mình kỳ quá ha. Coi bộ...
-“Chả “ ngồi kia nhìn đó...
Nhà thơ vội đưa mắt nhìn lảng nơi khác, anh ta biết lúc này được gọi là “chả”. Và “chả” cũng thấy trong lòng xao xuyến lắm.
-Uýnh nhau thì uýnh nhau- Cô gái mặc quần bò nói- “Chả” kia, tui chỉ xách một tay ! Coi nè, tui cũng có dáng chứ bộ.
Nhà thơ không còn giữ được nét mặt phớt tỉnh Ăng Lê nữa, anh bật lên một tiếng cười, ngoảnh nhìn cô gái mặc chiếc quần bò bạc phếch, hai mép gấu đã sờn phủ trên một đôi giày vẹt gót. Cô gái mặc quần bò bắt gặp cái cười của nhà thơ, cô nhìn anh với cái nhìn thẳng thắn.
Cuộc đời của nhà thơ Trọng Viên bỗng hừng lên những sắc mầu rực rỡ. Phút giây này mãi mãi in đậm trong tâm trí của anh. Anh đứng lên, bước lại gần hai cô gái, mỉm một nụ cười hiền lành và bỗng nhiên cũng thấy cô gái mặc chiếc quần bò bạc phếch mầu, nhìn anh và nhoẻn một nụ cười hồn hậu. Nhà thơ cảm thấy bối rối, phải chăng đây chính là lần đầu tiên anh cảm nhận được chữ Yêu. Anh đứng đó, quên hẳn chiếc ly để lại bơ vơ trên bàn, quên hẳn nhiều tối ngồi lặng lẽ một mình trong phòng khách. Nhà thơ lúng túng nói:
-Chào em. Rất hân hạnh...
Cuộc đời của Trọng Viên, từ sáng hôm nay, bắt đầu chuyển sang một đoạn đời mới. Anh sẽ hưởng những phút dịu êm, hay là lại thổn thức vào những sớm, những chiều đây ? Lúc này chưa ai biết được ...

* Kỷ niệm những ngày sống nơi Skåne,
mùa Hè, năm 1993
Vân Võ Hoài Phương
==============================

Thứ Ba, 6 tháng 12, 2011

Truyện Ngăń: "Sao nỡ vội noí lơì ... ?"



Truyện Ngắn “ Sao nỡ vội nói lời tạm biệt ... ? ”

Đợt giảm biên chế sau cùng trong Công ty nơi Quân làm kết thúc với bản quyết định nghiệt ngã, Quân và vài bạn anh- những công nhân kỹ thuật trong Đội xe vận tải- theo quyết định mỗi người nhận một bản, nay sẽ chuyển xuống làm ở Nhóm vận chuyển phổ thông. Bạn anh cầm tờ quyết định, nói với Quân:
-Chẳng đảng, chẳng đoàn, chẳng con ông cháu cha; thời buổi này, không tiền, chỉ còn cửa đi làm vận chuyển! Liệu tính như thế nào, Quân?
-Tớ sẽ làm một bản kiến nghị về việc này và sẽ đọc trong ngày họp cuối cùng của Đội xe vận tải. Mình cần có ý kiến để khiếu nại việc này.
-Úi chà, đúng là ngây thơ quá con hươu! Ban giám đốc công ty chắc chắn lắng nghe ý kiến một quần chúng như Quân. Nhưng này, đừng gọi là bản kiến nghị, gọi luôn là đơn kêu oan, nghe có vẻ khổ ải hơn. Còn như muốn chắc ăn trăm phần trăm, những khiếu nại phải để vào trong phong bì và tìm đến cửa sau của nhà quan lớn!
-Hình như cậu vẫn nghĩ tất cả cán bộ lãnh đạo bây giờ tham nhũng, hối lộ và hỏng hết. Chẳng lẽ xã hội mình cứ tuột dốc như vậy mãi sao? Rồi cậu xem, tớ sẽ đọc bản kiến nghị này!
-Hy vọng chúng ta sẽ được xem, quần chúng thắng hay là phong bì thắng.

Khi cuộc họp sắp đặt ‘ban bệ’ mới Đội xe vận tải gần mãn, bởi đây là cuộc gặp cuối cùng giữa kẻ ra đi và người còn có tên trong Đội vận tải nên gần như đủ mặt mọi người, Quân xin phép chủ tọa cuộc họp và đọc bản kiến nghị trước các cán bộ công ty đến dự họp. Nhưng, như gió thoảng qua, lúc Quân đọc chưa dứt lời, các ‘quan lớn’ ‘quan nhỏ’ cùng rời khỏi chỗ ngồi và bước ra cửa.
“Những kiến nghị và khiếu nại này không gói trong phong bì nên bay theo gió thổi!” Một người làm cùng nơi với Quân ngán ngẩm nhận xét lúc tan cuộc họp và Quân nghe tiếng nói của một người ngồi phiá sau: “Bản kiến nghị này nên đọc trước các cột đèn thì hơn.” Quân loáng thoáng nghe được vài lời nói chung quanh nơi anh đứng. Khi anh hiểu ra, Quân cũng cảm thấy... đúng là anh quá ngây thơ như bạn anh nói ngày nào.

Hai tháng sau, Quân làm đơn xin thôi việc vì anh không đủ sức để mang vác nặng các việc trong Nhóm vận chuyển, hơn nữa, đời sống mỗi ngày mỗi khó nên việc ăn uống trở nên thiếu thốn, còn đồng lương đâu đủ nuôi thân. Quân không còn lựa chọn nào khác, anh muốn thoát khỏi các đầy ải về tinh thần, dẫu rằng anh biết sau này việc kiếm sống của anh sẽ gặp nhiều khó khăn.
Giữa lúc Quân đang trần trụi và khó tìm ra việc để kiếm sống, một hôm anh lang thang ngoài Chợ Trời và gặp một bạn cũ từng học cùng lớp khi xưa. Với tình bạn tìm lại nơi Chợ Trời, đã giúp Quân sống qua những ngày khốn khó.
Và chẳng bao lâu sau, nhiều người nhìn thấy Quân hiện diện trên vỉa hẻ đầu chợ, đầu đội chiếc mũ rộng vành và hàng râu mép vài tuần chưa cạo; cùng với vẻ phong trần pha chút lang bạt của mưa nắng chợ trời. Bên cạnh nơi Quân ngồi còn có một chiếc hộp gỗ tạp úp ngược, trên mặt hộp gỗ có những diã nhạc với nhiều mầu sắc óng ánh và một chiếc máy nghe nhạc loại nhỏ. Quân đã trở thành một anh bán diã nhạc như những chàng trai bán các diã nhạc mà người ta vẫn thường gặp ở trước cổng chợ, với vài chiếc hộp nhỏ, hộp lớn bằng gỗ hoặc bằng bià giấy, trên mặt hộp trình bày với người qua đường rất nhiều các diã nhạc ‘ăn khách’ nhất, và, giữa không khí nhộn nhịp bán mua, người ta thấy vang lên các bản nhạc vui, những bài hát buồn và cả vài bản tình ca mà trước đây nhiều người ưa thích.
Âm nhạc quả là có một sức sống lôi cuốn và hấp dẫn. Dẫu rằng nơi đây chỉ là nơi viả hè đầu chợ, giữa nhiều tiếng nói vang động ồn ào và với những con người đang vội mải bán mua. Nhưng bỗng chợt giai điệu một bài hát quen thuộc vang lên, cũng đủ làm khách qua đường dừng chân đứng lại. Những bà đã từng có một thời xuân xanh, và chắc hẳn trong đời đã đối diện với vài cuộc tình ngang trái, cũng phải đứng nán lại bên đường, quên đi phút giây và thả hồn mình trôi về với kỷ niệm của mối tình đầu thơ mộng, với những ngây ngất đắm say, với những lời yêu đương mật ngọt trong một lúc tưởng như quên trời quên đất...
Những cụ ông cụ bà từ quê lên thăm phố phường, cũng đứng ngẩn người để nghe nốt vài câu vọng cổ. Tiếng đàn và lời ca quyện vào nhau, lúc khoan lúc nhặt, khi trầm khi bổng như đưa các cụ trở về với cây đa, bến nước, sân đình; trở về với luỹ tre làng và trở về với nong tằm vàng tơ óng ánh, bên những cô thôn nữ với những dải yếm đào đang lặng lẽ quay tơ...
Tiếng nhạc lời ca từ các chiếc máy nghe nhạc của những ‘chủ tiệm’ nhỏ bán dĩa nhạc đầu chợ cũng khiến cho nhiều cô gái đang độ tuổi dậy thì dừng chân nán lại. Những vành nón che nghiêng, vài mái tóc tém đuôi gà và những nụ cười chớm nở trên môi. Một buổi sáng cuối tuần đẹp trời có nắng vàng và gió nhẹ thổi, một bài hát trữ tình bay lượn trong không gian, thổi vào tâm hồn các chàng trai và các cô gái đang có mặt ở quãng phố nhỏ đầu chợ, những âm hưởng rất đỗi nên thơ, êm dịu như một mối tình đầu vừa chợt đến.
“... Em vô tư qua cầu,
Làm tim anh thêm ngẩn ngơ sầu.
Đời buồn như chiếc lá
Lặng lẽ trên sông dài
Làm sao anh quên được niềm đau ...
Ai đã đem mong chờ
Cho thuyền không thấy bờ
Để riêng tôi chiều nay...
thẫn thờ !” (*)
-Có diã nhạc nào hay và mới nữa không anh?- Một phụ nữ ăn mặc kiểu cách và quí phái, dừng bước trước 'quầy' dĩa nhạc của Quân và hỏi.
-Ồ, còn nữa chứ...- Quân vừa vội xếp lại các dĩa nhạc trong chiếc túi nhỏ, vừa lúi húi cúi nhặt một dĩa nhạc rơi dưới chân và không nhìn khách hỏi mua, anh nói nhanh- Có một dĩa mới nhất, trong đó có bài “Tình yêu ơi, đến nữa làm chi.”(*)
-Có phải lời tiếp theo là “tình yêu ơi, đến nữa làm gi”...
-Đại khái như thế...- Quân vừa lục tìm trong túi dĩa nhạc vừa trả lời- Hình như lời tiếp sau là “Tôi sợ rồi, một ngày nào đó...”
Quân tìm được dĩa nhạc vừa nói đến, anh ngẩng lên nhìn khách mua dĩa nhạc và không khỏi ngỡ ngàng khi nhận ra người đứng trước mặt anh là Thắm, người mà anh thương yêu ba năm vầ trước.
-Kià... anh Quân!
Thắm nhìn Quân với vẻ mặt sửng sốt, lúc này cô không thể tin vào mắt mình. Còn Quân, cũng ngẩn người trước một mùi hương thơm thoang thoảng đâu đây. Thắm hôm nay không còn là cô Thắm mấy năm về trước...
....................


(*)Một đoạn ca từ trong một tình khúc của Nhạc Sĩ LAM PHƯƠNG ( Rất mong Nhạc Sĩ LAM PHƯƠNG miễn thứ một nhầm lỗi trước... Thành thật đa tạ ! )

(*) Mong Nhạc sĩ, tác giả nhạc phẩm lượng thứ. Chưa kịp tìm ra trong những dĩa nhạc...

(Mời xem tiếp..)


12. 2011

Vân Võ Hoài Phương

====================