Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm / Tuyển chọn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu tầm / Tuyển chọn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Quên Đời .. Xin Ngưng


  Quên Đời .. Xin Ngưng
 
 
  "Lâu rồi tưởng đã quên đời" ( * )
  ồ không, tiềm thức vẫn cời lửa than
  tình xưa ngỡ đã tro tàn
  bỗng nhiên ký ức bồi hoàn ngày sau
  đời còn cay ngọt bao lâu
  tình còn thử thách cho nhau mật gừng
  đời ơi sấm bão xin ngưng
  tình ơi hoài niệm thôi đừng làm chi
  muốn tròn một kiếp vô vi
  sao còn hờn giận, sân si bời bời
  lâu rồi ai đã quên đời
  lâu rồi ai đã quên người vong nhân
  vẫn nghe gió thoảng, mây vần
  nên còn hun hút đường trần vọng thanh.
 
  LÊ DÃ SỬ
 
  ( * ) Thơ Dương Huê Anh
 
  **********************
  CHÚC VUI CUỐI TUẦN !
 
      SỔ TAY VĂN NGHỆ
   **********************
 


Thứ Hai, 15 tháng 10, 2012

MỘT CUỐN SÁCH VỀ GIẢI NOBEL VĂN HỌC

MỘT CUỐN SÁCH
VỀ GIẢI NOBEL VĂN HỌC

*

Cuốn De Litterära Nobelprisen 1901-1983, tác giả: Helmer Lång; với lời dẫn nhập trong sách của Torgny Hallberg và chân dung các nhà văn, nhà thơ, nhà viết kịch.. qua nét vẽ nghệ thuật của BOWEN (B O Wennerberg) giúp bạn đọc muốn tìm hiểu thêm về Giải Nobel Văn học từ năm 1901 đến năm 1983. Sách do Nhà xuất bản BRA BÖCKER in năm 1984 (BRA tiếng Thụy Điển, nghiã là tốt, hay, giỏi..[chữ A này phát âm là o, nên BRA, phát âm là BRO; còn BÖCKER là những quyển sách, những cuốn sách ] ).

*

Bìa 1 và 2 của cuốn sách
*
Một vài chân dung các tác giả nhận Giải Nobel Văn học
từng được nhiều người biết đến
trong cuốn sách qua nét vẽ điển dáng và tài nghệ
của BOWEN (B O Wennerberg) :

*
*
*
*
*
*
*
*
*

*
*
*
*
*
*
*
*
Hình ảnh trong trang bìa sau:

**********************
CHÚC VUI BẠN ƯA THÍCH VĂN HỌC GẦN XA !
Trang Sổ Tay Văn Nghệ
** 

 


Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2012

Những Dòng Tâm Tình Của Giáo Sư ...



Những Dòng Tâm Tình Của Giáo Sư MẠNH BÍCH


GÓP MẶT*Bài Giới Thiệu Tập III
Tập San Văn Bút Âu Châu


Nhà Xuất Bản Viên Giác vừa ấn hành Tập III Văn Bút Âu Châu. Nhân dịp đại hội đồng lưỡng niên của Trung tâm Âu Châu Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại, chúng tôi xin được giới thiệu Tập San nầy.
Tập III VBÂC gồm có 59 tác phẩm văn, thi, họa, nhạc của 27 tác giả. Hầu hết những tác giả nầy đều là hội viên hoạt động của Trung tâm Âu Châu, hoạt động từ ngày 27. 6. 1987.
Chủ trương của Ban Biên Tập là đặt vào tay độc giả một tập văn học có hình thức sáng sủa, trang nhã và nhất là đọc không mỏi mắt. Cho nên, chúng ta có thể nhận thấy rằng hình bìa không có nhiều màu sắc rực rỡ và sự trình bày bài vở bên trong tập san không quá rườm rà. Độc giả có thể trở lại một tác phẩm hay một tác giả một cách dễ dàng nhờ ở sự sắp xếp tên tác giả và tựa tác phẩm cùng với số trang.
Tuy nhiên, lướt qua bản liệt kê các tác phẩm đã đăng trong Tập San nầy, độc giả sẽ hài lòng vì tính cách súc tích và phong phú của các tác phẩm. Thật vậy, 59 tác phẩm được đưa ra bao gồm đủ các thể văn học, nghệ thuật:
-Về văn, tập san nầy mời độc giả thưởng thức nhiều bài tiểu luận sâu sắc nhưng dễ hiểu nói về triết lý dại khôn, đạo lý cổ truyền, kinh tế, những bài ký sự vừa sống động vừa trữ tình nhắc lại miền Nam Tây Đức, Costa Rica ở Nam Mỹ, khu La tinh ở Paris, những bài biên khảo rất giá trị về di tích lịch sử Hải Vân Quan, về âm nhạc Việt Nam ở hải ngoại.
Riêng về truyện ngắn, chúng tôi chú trọng giới thiệu những suy nghĩ về quá khứ đau thương, những hoài bão tương lai, những tiếng lòng chân thật, thâm trầm, nói lên sự rung cảm thuần tuý Việt Nam trước sắc màu lưu luyến của cánh đồng quê mẹ, đối với giáng yêu của các bà chị, các bà mẹ, các bạn tình, trước hương sắc huyền diệu của chiều quê, đêm hè, ánh đèn, mái tóc. Tất cả đều rất đẹp. Và độc giả sẽ tưởng như nghe lại tiếng lòng của chính mình, qua những bản văn hồn nhiên và sâu sắc ấy.
-Về thi ca, những tác phẩm của mươi nhà thơ góp mặt trong tập san nầy sẽ không để cho độc giả “ít sính thơ” đọc lướt qua một cách thờ ơ được. Vì tất cả đều nói lên thân phận người, thân phận những kẻ chịu khổ đau âm thầm để cố nuôi dưỡng tình người như trong bài “Điệu Ru Vẫn Còn, Bây Giờ Em Ở Đâu, Biển Đông Đóm Lửa Soi Đường Hải Âu, Thăm Con Trại Tù Việt Bắc, Chiều Thu Nhớ Mẹ, Mưa Cuối Năm, Nhân Danh Tình Nhân Đạo, v.v. hay cả số phận của con người trong và trước cái đảo điên nghiệp chướng của cõi đời ta bà của chúng ta qua những suy tư trong: Lòng Trần, Như Gã Tiều Phu, Người Đi Lại Về, Chút Thân Danh Cũng Mù Mịt Hình Hài, Lữ Du Thưởng Xuân, v. v. Không khí thơ cũng được tô điểm với những nụ cười dí dỏm khi các thi sĩ của Văn Bút Âu Châu tự trào.
-Về họa và nhạc, chúng tôi giới thiệu vài nét đơn sơ để độc giả có thì giờ ngừng nghỉ vì tập san nầy dày hơn 400 trang.
Điểm đáng lưu ý nhất trong Tập III nầy của Trung Tâm Âu Châu là sự góp mặt trên văn học hải ngoại bằng một sự dự tính chuyển hướng. Trong tập san nầy, không còn thấy nhắc lại những ý thơ oán hận trong quá khứ, không còn nghe những âm vang buồn than vản khắc khoải cho kiếp lưu vong hay những mơ mộng ảo vọng của những tâm hồn bơ vơ trong hiện tại và trước tương lai. Dường như các văn, thi sĩ đều có cùng một khuynh hướng : xem những sầu muộn, rên xiết thơi thường là không xứng hợp với tình huống hiện nay nữa, sau hơn hai mươi nam rả ngũ tan hàng. Dù vết thương không bao giờ khép kín, nhưng những niềm đau đã trở thành thầm lặng trong khi tâm tư được trưởng thành hơn, tình quê hương đồng bào được chín muồi hơn.
Sự chuyển hướng ấy giúp chúng tôi, Ban Biên Tập của Tập San nầy gợi lại lời Góp Ý được dùng thay Lời Vào Tập. Chúng tôi xin phép được nói đến một hướng đi, một nơi đến của các tác giả sẽ góp mặt trong những tập san Văn Bút Âu Châu sau nầy nói riêng và những người cầm bút trong và ngoài Văn Bút nói chung là những người tự thấy phải mang trách nhiệm đối với tiền đồ và quê hương Việt Nam nói chung.Hai mươi năm đã qua. Trong khi chính quyền trong nước mò mẫm tìm một hướng đi, đang cố tìm kiếm một nơi đến mà chưa đạt được kết quả nào cụ thể, chưa nắm được tiềm tin thỏa đáng nào cả, thì chúng ta, gần hai triệu người Việt ở hải ngoại, đã không hẹn mà gặp, không dự trù mà có, chúng ta đều cùng chung một hoài bão : tạo dựng một nền văn hóa cá biệt trong ấy, tư tưởng tự do, dân chủ được dùng làm nền tảng cho cuộc tranh đấu tự do, sức mạnh truyền thống của dân tộc là giềng mối của tư tưởng ấy của mọi người Việt Nam ở hải ngoại.
Vậy, chúng tôi xin thiết tha mời gọi tất cả văn hữu hãy cầm bút đi, tất cả các độc giả nhiều tuổi giàu tình, hay trẻ tuổi thừa hăng say xin hãy nhập cuộc với chúng tôi. Chúng ta hãy cùng nhau dùng bút làm phương tiện, dùng văn làm cứu cánh để tạo thành nền văn học ấy.
Tất cả chúng ta đều có trách nhiệm đối với các thế hệ mai sau, những lớp người đang cần một lối đi sáng lạn, đang mong có một chân trời tự do sáng tươi huy hoàng cho Quê hương. Tôi xin mượn lời thơ của Thi Sĩ Bắc Phong mà tôi được thưởng thức trong những lần tìm hiểu văn gia Việt Nam để nói lên tình ý ấy :
Mình cũng thấy máu của đồng bào
Dù chúng ta suy nghĩ khác nhau
Chỉ có nạn nhân là đau khổ
Thịt da đã rách lại càng sâu.
Cho nên thi sĩ nhắc nhở rằng :
Chúng ta cùng có một quê hương,
Chúng ta không muốn sống tầm thường,
Hãy viết lời lương tâm thôi thúc
Cho một ngày hết đổ lệ thương.
MẠNH BÍCH*Bài giới thiệu Tập III Tập San Văn Bút Âu Châu
của Giáo Sư MẠNH BÍCH (Giáo sư giảng dạy văn chương
trong một trường Đại Học – Pháp Quốc..)
đã đăng trên vài tạp chí Việt ngữ tại Âu châu và Bắc Âu.
**********************************************

Thứ Bảy, 31 tháng 12, 2011

Chuyện Văn Nghệ cuôí năm hâṕ dâñ



Chuyện Văn Nghệ cuối năm hấp dẫn


*Vài lời góp vui trong ‘Đêm Giao Thừa Tây’: Nhân dịp hiện có một bài viết được nhiều đọc giả và các nhà chuyển ngữ quan tâm trên Net ( Mời Bạn xem thêm: ”Quan Điểm Về Dịch Thuật...” của tác giả Thái Kim Lan / Tạp chí Da Màu Văn Chương Không Biên Giới / http://damau.org/ ) trang Sổ Tay Văn Nghệ may mắn được tác giả truyện ngắn “Chiều Lạnh” có nhã ý cho đăng lại một đoạn ngắn (truyện ngắn có 2 đoạn / đoạn đầu và đoạn kết ).
Thiết nghĩ rất nhiều quốc gia hiện nay- không chỉ riêng tại Việt Nam- tìm nhiều cách để chống nạn tham nhũng trong nước (vài năm trước, Thụy Điển đã chi ngân sách giúp VN chống tham nhũng; nhưng hình như hiệu quả không nhiều ), vì một quốc gia có nạn tham nhũng thì coi như đất nước đó còn thua kém nhiều, dân chúng còn khốn khổ.
Truyện ngắn “Chiều Lạnh” phác qua vài nét, thoáng hiện lên vài nhân vật ngoài đời, tuy nhiên nhiều người hẳn biết rõ - ngày nay- ở nơi các nhân vật trong truyện, hiện thực diễn ra gấp nhiều lần hơn.
Bằng lối viết giải trí gây cười và biếm hài, tác giả truyện ngắn “Chiều Lạnh” đem đến bạn đọc gần xa vài phút vui trong giờ phút ‘Giao Thừa Tây’ sắp điểm.
CHÚC VUI !


*Truyện ngắn CHIỀU LẠNH / tác giả Bắc Đẩu...
*
Bí thư đảng ủy công ty là một người gầy gò, nếu so với thân hình đẫy đà của giám đốc Bình Liêu, hắn như một cây sậy khô đứng bên một cây chuối hột. Bình Liêu có quyền “tiền trảm, hậu tấu.” Còn hắn có uy quyền với tư cách “tham mưu trưởng” trong công ty. Hắn có quyền tham dự vào những quyết định sắp được giám đốc phê chuẩn. Ngoài ra, hắn còn có thể có những đề nghị cất nhắc hoặc thi hành kỷ luật một kẻ nào đó trong công ty, nếu cảm thấy cần thiết. Hắn là một kẻ khôn vào loại lõi đời, cũng có lúc hắn ăn chơi xa hoa và trụy lạc, nhưng hắn không lộ liễu như những đồng nghiệp của hắn, để người đời không thể dị nghị về đời tư của hắn khi hắn về già. Trong việc này, hắn đã tính được một nước cờ cao hơn những đồng nghiệp của hắn.
Bí thư đảng ủy đón Bình Liêu vào nhà. Sau khi mời Bình Liêu ngồi xuống chiếc sập gụ kê ở giữa nhà, hắn nói:
-Anh xem đấy, các thứ đồ đạc ở trong nhà tôi trông rất đơn sơ, mộc mạc. Một bức quấn thư treo ở trên cao, bên dưới đặt chiếc tủ chè... đâu cần phải có bàn ghế sa lông. Tôi vẫn sống ngày này qua tháng khác một cuộc đời có vẻ rất đạo đức.
-“Cáo đã thành tinh” rồi, điều đó chẳng cần bàn! Bình Liêu cười khàn.
-Tiên sư bố thằng nào đã đặt cho tôi cái biệt hiệu đó ! – Bí thư đảng ủy mắt long lên sòng sọc- Tổ sư tam đại tứ đời cụ kỵ nhà nó !
-Thôi đừng già mồm chửi nữa, chẳng có oan gì đâu.
-Tôi sẽ cho bọn chống đối trong công ty này biết tay tôi. Tôi sẽ tống cổ chúng nó đi “phát vãng” ở nước ngoài, để vợ con chúng nó mốc meo lên. Sắp tới sẽ có một đợt cử cán bộ ra nước ngoài công tác, tôi sẽ tróc cổ tất cả chúng nó !
-Ông tróc cổ tất cả chúng nó thì lấy đâu ra người xây dựng xã hội chủ nghiã?
-Bây giờ còn xây dựng cái gì nữa! Thằng nào cũng chỉ tính đến những chuyện móc ngoặc và ăn hối lộ.
-Ông nên biết rằng, chính những thằng ăn hối lộ và móc ngoặc, trong thời buổi này lại là những thằng biết làm ăn lớn.
Bí thư đảng ủy mặt ngẩn ra, nhưng sau đó hắn đấm mạnh tay xuống sập:
-Tôi vẫn giữ chân lý của tôi, chân lý này không bao giờ thay đổi. Tôi sẽ cho một thằng trong số chúng nó đi “phát vãng” !
-Thằng nào được ông cho đi ”phát vãng” ở nước ngoài, chắc hẳn thằng đó phải sướng phát rên lên. Trong việc này, tôi có một góp ý nhỏ. Theo sự hiểu biết của tôi, ông không nên cho tất cả chúng nó đi. Nếu ông cho tất cả chúng nó đi “phát vãng”, tôi và ông sẽ gặp phải sự khốn quẫn đấy.
-Khốn quẫn là thế nào? Tại sao?
-Bởi vì nếu không có bọn ăn hối lộ và móc ngoặc đó, tôi và ông đều “đói”. Đó là một chân lý trong xã hội này. Ông cũng nên nghĩ đến những vụ chia chác trước đây ông đã dính dáng vào. Bây giờ, tôi và ông cùng bàn đến vấn đề chính. Hai tiếng “đồng chí” hiện nay rõ ràng chỉ còn thấy người ta nói lên trong những bài diễn văn ở những hội nghị. Nhưng trong “vụ việc” sắp tới đây, tôi với ông vẫn là “đồng chí.” Ông nghĩ thế nào?
Bí thư đảng ủy công ty nhìn vào đôi mắt của giám đốc Bình Liêu. Làm sao hắn không hiểu những điều của Bình Liêu vừa nói được. Một cơ hội làm ăn đang đến với hắn. “Chẳng có kẻ nào dại khờ từ chối những tờ tiền xanh trong thời buổi này cả!” hắn nghĩ.
-Hôm nay, tôi đã được nghe giám đốc nói lên một chân lý mới của thời đại. Tôi rất tự hào đã có một người như anh đứng trong đội ngũ của chúng ta. Từ nay, chúng ta phải coi nhau như “đồng chí” và phải dựa vào nhau để sống. Có đúng vậy không?
Bí thư đảng ủy công ty xiết chặt tay giám đốc Bình Liêu (...)
....
BẮC ĐẨU(Tạp chí văn nghệ TIỀN PHONG, số 395 / từ ngày 1 đến ngày 15. 7. 1992 )
*Trang Sổ Tay Văn Nghệ thành thật cảm tạ Quý Tạp Chí Văn Nghệ TIỀN PHONGVà TÁC GIẢ ...
KÍNH
====================

Thứ Tư, 28 tháng 12, 2011

Cuôí năm đọc "Đươǹg Gâǹ Đươǹg Xa"

Đường Gần Đường Xa

Có người dùng hình ảnh con tằm nhả tơ để nói về cuộc đời của người làm văn nghệ. Xét trên nhiều phương diện, hình ảnh này khó có thể chấp nhận. Trong lúc vui chuyện, người đời thường bộc bạch những nhận xét của họ. Những nhận xét đó có thể đúng và có thể sai. Đúng hoặc sai, còn tùy thuộc đối tượng họ nhận xét, tùy thuộc mức độ hiểu biết và sự từng trải trong đời của họ.
Như chúng ta thường thấy, quốc gia nào cũng có những người làm văn nghệ. Con đường nghệ thuật là một con đường có nhiều người dấn thân vào; có người vì vui với đời đã dấn thân vô, và có người tự nguyện bước chân vào để theo đuổi một chí hướng. Những thăng trầm của lịch sử thường đẩy đưa hướng đời của nhiều người đến một nơi không định trước và cuộc đời của văn nghệ sĩ theo sự đẩy đưa đó trở nên phiêu diêu.
Trong cơn biến loạn của đất nước, trong bão tố cuộc đời, vì lý do này hoặc lý do khác, có văn nghệ sĩ đã từ bỏ những ước muốn trước đây họ có và rời xa con đường văn nghệ dù trong tâm họ chẳng đặng đừng. Họ trở về sống cảnh vui thú gia đình hoặc sống lặng lẽ, ít quan tâm đến những đổi đời trong giới văn nghệ, tìm con đường khác để mưu sinh dù tâm tưởng vẫn lưu luyến quãng đời trước đây họ đã sống.
Những ai ít nhiều dấn thân vào đường văn nghệ đều có chung một nhận định: đó là con đường không dễ đi, nhiễu nhương và có những rủi ro không lường trước. Đứng vững trên con đường đó đã là việc khó, bước tiếp để có thêm một bước tiến mới trong cuộc đời, nhận được sự tán thưởng của người đời là một việc cần nhiều tâm sức. Một người tài giỏi cũng có khi sa cơ lỡ bước. Sa cơ lỡ bước vì những nhận định mơ hồ, quá ngây thơ, khờ khạo trước những điều trước đó họ không lường đến.
Vì lẽ trên chúng ta hiểu thấu những bước tiến và những bước lùi của người làm văn nghệ. Có thể là trong bước tiến có sự cẩn trọng và trong bước lùi có sự may mắn.
Người làm văn nghệ góp mặt với đời, nhận sự tán thưởng hoặc chê bai còn tùy tâm của số đông người thưởng ngoạn. Thực ra, niềm vui trong đời người làm văn nghệ không nhiều, còn những oan khiên, những trái ngang kể ra không hết.
Văn nghệ sĩ là những người bận rộn gần như suốt cuộc đời. Bận rộn để mưu sinh, bận rộn vì nghệ thuật. Chính từ hiện trạng đó nên có nhiều người cho rằng cuộc đời của người làm văn nghệ là một kiếp đa mang.
Một kiếp đa mang, nghĩa là một cuộc đời có nhiều việc cần làm. Xét ra, ít người thích sống kiểu chẳng mấy lúc rảnh này. Nhưng có những văn nghệ sĩ vẫn mỉm cười đời đa mang đó. Và riêng điểm này người làm văn nghệ đáng được đời kính nể. Bởi vì, nếu văn nghệ sĩ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng dài ngày, quên luôn chức nghiệp phụng sự nghệ thuật, quên luôn công chúng: Ai là người vui đây?

Đời của người làm văn nghệ thường có những cơ may và đôi lúc đối diện với vài hẩm hiu ngang trái. Văn nghệ sĩ là những người nhạy cảm. Họ có thể cùng người đời vui với niềm vui bất tận và cũng nặng nỗi đau ly biệt quê hương.
Ai trong chúng ta chẳng đã hơn một lần nhớ về vài kỷ niệm thân thương nơi quê nhà. Yêu thương cũng có, mủi lòng cũng có, đắng cay cũng có và vững tin cũng có. Ai xa biệt quê hương chẳng ước mong một mai nơi quê nhà ai ai cũng vui hưởng tự do, nhà nhà sống trong một tình thương thiết tha trìu mến. Chính tình cảm yêu thương và niềm tin đó đã giúp chúng ta vững bước trên đường xa. Nhiều người làm văn nghệ thời nay đã có trong tâm tình cảm trân quí đó. Trí tưởng, tình cảm trong sáng tác và trong sự mải miết dấn thân trên đường văn nghệ của họ đã đẩy lùi sự tẻ nhạt đời thường và đã gửi đến đời nhiều hoa thơm quả ngọt. Họ là những người đã thắp lên ánh sáng của niềm tin trong những đêm đông giá lạnh. Nhiều người trong chúng ta đã nhận biết qua từng chặng đường đời của họ, chính niềm tin và nghị lực của họ đã giúp họ vượt qua nhiều thử thách lớn lao trong đời; họ luôn luôn ủng hộ và trợ giúp bạn bè hoặc bạn hữu cùng chung chí hướng, và họ sẵn sàng bênh vực những người từng dũng cảm vượt thoát một chủ nghĩa đầy đọa, gieo rắc đau khổ cho đồng loại. Với bạn bè, với những ai yêu mến họ, thực sự họ là người bạn tin cậy, có tấm lòng nhân ái, trung thực và tình nghĩa.
Những người vẫn trầm tư với nỗi đau nhân thế, thương đời phiêu diêu, ấp ủ niềm tin xa vời nhưng vẫn ráng làm ra được nhiều món ăn tinh thần để đời thêm vui, thêm ý nghĩa: Đó phải chăng là những người làm văn nghệ còn có tấm lòng với núi sông dấu yêu, còn có niềm tin yêu nhân loại dù đường đời còn xa vời và tình người còn nhiều trắc ẩn.

Vân Võ Hoài Phương


*Bài viết ngắn Đường Gần Đường Xa (phần một ), đăng tải trong TIN VĂN (Thông Tin Nghị Luận về sinh hoạt văn hóa tại hải ngoại / Bulletin d’information du P. E. N. Club Vietnamien en Europe), số Xuân Ất Hợi- 1995; Tạp chí TỰ DO / FRIHETEN (Ấn bản của Hội Văn Hóa Việt Nam tại Thụy Điển / Sveriges Vietnamesiska Kulturförbund), số mùa Thu- 1997.
Tạp chí VĂN NGHỆ NGÀY NAY (Tạp chí văn nghệ & đời sống), số 3/tháng 1. 2002, ấn bản tại Thụy Điển, đăng tải tiếp phần một và phần hai bài viết ngắn trên.
////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////////

Chủ Nhật, 30 tháng 1, 2011

Xuân Đêń Tặng Ai Một Bài Thơ... ( 1 )




XUÂN VỀ TRÊN XỨ NGƯỜI

Mưa vẫn còn bay bay
Cây chưa luống hao gầy
Đông chưa tàn buốt giá
Thương chưa trót đong đầy
Tháng năm qua hờ hững
Tương lai còn trắng tay
Cô đơn niềm chăn chiếu
Chờ em, em nào hay !

Thêm một năm lưu lạc
Thêm một tuổi đá buồn
Dửng dưng đầu đã bạc
Thao thức cũng bằng không.

Ước đời chẳng thăng trầm
Như thảo nguyên mùa xuân
Như dòng sông phẳng lặng
Có đôi lứa âm thầm
Yêu thương chung lối mộng
Không vướng bụi hồng trần.

Ước có hoa đào cũ
Hay một cụm mai vàng
Nở trên đời lữ thứ
Thêm đậm ý xuân sang

Xuân về trên xứ người
Cũng lấy buồn làm vui
Ba nén hương cầu nguyện
Phiêu hốt theo tiếng cười
Vang vang đêm thanh vắng
Nghe tức tưởi không nguôi
Rưng rưng lòng hoài tưởng
Trên ảo vọng rã rời.

Mưa vẫn còn giăng mắc
Tình vẫn còn mê say
Chờ mong sao dằng dặc
Mà em nào có hay !
Lệ không khuyây nỗi nhớ
Thuốc thêm đắng đầu môi
Thao thức hoài cũng thế
Rồi xuân cũng qua thôi !

TÙY ANH
( Trích trong Thi Tập NGOÀI XA DẤU CHÂN MÂY )

*


TUYẾT MAI

Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng,
Tao nhân gác bút phí bình chương.
Mai tu tốn tuyết tam phân bạch,
Tuyết khước thân mai nhất đoạn trường.
Hữu mai vô tuyết bất tinh thần,
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân.
Nhật mộ thi thành thiên hựu tuyết,
Dữ mai tính tuyết thập phần xuân.

LƯ MAI PHA



MAI TUYẾT

Mai tuyết giành xuân vẫn chẳng nhường,
Thi nhân gác bút uổng văn chương.
Mai nên nhún tuyết ba phần trắng,
Tuyết lại thua mai một chút hương.
Có mai không tuyết kém tinh thần,
Có tuyết không thơ người khó khăn.
Chiều tắt thơ nên trời lại tuyết,
Cùng mai cộng tác vẹn toàn xuân.

HUYỀN THANH LỮ
( Trích XUÂN THU Thi Tuyển )

oOo

* Vài nét về HUYỀN THANH LỮ :
I. Tính danh: LÊ HÒA
Tự: NGHĨA CHI
Hiệu: HUYỀN THANH LỮ
Sinh năm 1937 tại Hà Đông, Việt Nam.
Cử nhân Giáo khoa Văn chương Việt Hán.
II. Tác Phẩm
Đã hoàn tất:
Phan Bội Châu Thi Tuyển
Cao Bá Quát Thi Tuyển
Nguyễn Du Thi Tuyển
Đỗ Phủ Thi Tuyển
Lý Bạch Thi Tuyển
Tùng Cúc Trúc Mai Thi Tuyển
Mai Lan Cúc Trúc Thi Tuyển
Đang soạn:
Hoàng Việt Thi Tuyển
Hoa Thảo Thi Tuyển
Cổ Thi Tuyển Dịch
Huyền Thanh Lữ Thi Tập
..
III. Quá trình:
Đã có bài đăng trong các báo và tạp chí Việt ngữ
Tại Hoa Kỳ, Âu châu, Bắc Âu...
Cựu hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Trung Tâm Âu Châu
Chủ bút Nguyệt san DÂN VĂN.

=========================================

Thứ Sáu, 21 tháng 1, 2011

VUI VƠÍ CUỘC ĐƠI ̀( 1 )


VUI VỚI CUỘC ĐỜI
( Vài Trang Trong Sưu Tầm & Văn Nghệ, quyển 1 )
….

Trong đời thường có những người biểu hiện năng khiếu về văn chương. Ước mơ trở nên một người có nghiệp văn, là ước mơ đẹp và đáng được khích lệ. Nếu may mắn và vượt qua thử thách, biết học hỏi để thành đạt, trở nên một nhà văn được nhiều người yêu mến, đó là vinh hạnh cho bản thân và đó là niềm vui chung của những người thân thích.
Giai đoạn đầu với bất cứ nghề nào cũng khó. Xin hãy trở lại với câu hỏi đặt ra trong trang trước : “ Muốn viết một câu chuyện ngắn. Thường thường người ta làm như thế nào ?”
Riêng một câu hỏi này, đã là một câu hỏi khó. Nhưng theo trải nghiệm của vài người đã nhiều năm trong nghề, chúng ta làm theo cách của họ, và thử đặt ta ở trong ngày đầu đam mê một lòng dấn thân với nghiệp viết. Với ý tưởng chín chắn đó, kẻ mới bước vài bước đầu sẽ tự thấy một, hai chặng đường cần phải đi qua.
Theo cách hiểu của những người giỏi nghề thì muốn học một nghề nào đó, điều trước hết bạn phải có lòng yêu thích về nghề đó. Từ khi đã ham chuộng, bạn sẽ ra sức học hỏi và cố gắng tìm hiểu kỹ càng về nghề nghiệp đang theo đuổi. Bạn sẽ tìm đọc các cuốn sách viết về nghề đó. Và bạn sẽ tự đặt ra những bước để tiến dần đến nghề nghiệp hằng mơ ước ; ví dụ : bước 1, bước 2, bước 3.
Từ một nền tảng như trên, ta đã biết câu hỏi đặt ra trên đỡ khó một đôi phần. Chặng đường vừa mở đã có vẻ đỡ ngại. Những đoạn tiếp theo, ta tìm kiếm thêm kinh nghiệm trong các bước đầu trải qua trước khi trở thành nhà văn của vài nhà văn được nhiều người biết đến.

oOo

Chẳng có ai bước vào nghề viết văn giống ai. Nữ văn sĩ Han- Suyin ( Hàn-Tú- Anh ), tác giả cuốn sách in vào năm 1942, kể lại : Trước đó, bà không một mảy may có ý định viết văn. Một hôm, bà đưa cho một người phụ nữ gần gũi với bà, xem những ghi chú và vài đoạn văn, bà vẫn thường viết những khi rảnh rỗi. Người đó xem xong, đã khuyên bà nên dùng những ghi chú, các đoạn văn này làm chất liệu và từ đó sẽ sáng tạo nên một cốt truyện.
Nhờ sự khích lệ đó, Hàn- Tú- Anh đã viết thành công một cuốn sách. Tác phẩm của bà đã được in và được nhiều người thích đọc.
Trên đây, như ta đã biết, một người “không một mảy may có ý định viết văn”, nhưng khi nhận được sự khích lệ của một người gần gũi có lòng tốt- luôn mong người khác được thành đạt- đã bắt tay vào nghiệp viết và viết thành công một tác phẩm.
Đã có người nói : “Đường đời vạn nẻo lối đi.” Kẻ viết những trang này cũng nghĩ như vậy. Ai đó tự khuyên răn bản thân với câu “Nhất nghệ tinh, nhất thân vinh”, tất nhiên luôn nghĩ đến nghề nghiệp thường đeo đuổi, và hẳn hiểu ra nhiều phương cách, có lúc tìm thầy để học, có lúc cần học bạn hữu. Tuy nhiên nhiều người đã biết đến một lời khuyên thật ích lợi : “.. Kẻ không biết mà không tự biết mình không biết, hẳn là thứ khùng, hãy tránh xa ! Kẻ biết và tự hiểu đã biết, anh ta là một kẻ khôn ngoan, hãy theo anh ta..”
Có người, sau nhiều bền bỉ siêng năng học hỏi trong nghề viết, quyết chí theo đuổi nghề đã chọn, miệt mài ngày đêm ( nhiều văn, thi, nhạc sĩ thường sáng tác về đêm.. ), và đã nhìn thấy kết quả bằng những tác phẩm đầu tay; Có người, sau nhiều năm chìm nổi trong đời, thấu hiểu trăm ngàn đắng cay và cũng nếm trải trăm vạn vui buồn nơi trần thế- và kẻ đó- bước vào nghề văn một cách ngẫu nhiên, và đã được nhiều người kính nể.
Văn học thế giới hiện đại từng ghi nhận, đã có các tác phẩm được viết ra từ những người trước đó chẳng quan tâm đến văn chương. Nhưng những trang viết của họ rất hay, làm say mê hàng triệu đọc giả, với các cảnh đời rất chi là lý thú, với những tình tiết đặc sắc mà nhiều người chưa bao giờ mắt thấy tai nghe, và được diễn đạt một cách tinh ý tài tình. Những người viết ra các tác phẩm đó đươđc người cùng thời ngưỡng mộ, coi như một bậc kỳ tài, làm nức lòng những ai lâu nay theo đuổi nghề viết.
Henri Charrière là một trong số những người đó. Ông là tác giả thiên hồi ký có tên là PAPILLON, một tác phẩm văn học đã được các nhà điện ảnh dựng thành phim. Theo lời giới thiệu về Henri Charrière, đã được đăng tải trước đây khoảng vài chục năn thì, tác giả thiên hồi ký “với lối kể chuyện tài tình và văn chương trác tuyệt”, đã “trở thành văn hào, một văn hào với tác phẩm đầu tay”, đến nay vẫn còn được dựng thành phim và làm người xem của nhiều quốc gia yêu thích.
Vẫn theo lời giới thiệu về Henri Charrière, người ta được biết : “Tháng 7 năm1967, một người đàn ông quắc thước, tuổi lục tuần, xuất hiện tại Carracay giữa lúc báo chí đang đăng tin nữ văn hào Albertine Sarragin vừa tạ thế”. Người đàn ông đó, bước chân vào trong “một tiệm sách mua cuốn “L’ Astragale” của Albertine Sarragin- một trong hai tác phẩm viết về ngục tù, đã làm cho Albertine nổi tiếng. Trên băng sách in hàng chữ : “đã ấn bản một trăm hai mươi ba ngàn cuốn.”
Người đàn ông quắc thước đó "đọc xong, mỉm cười : "Nếu sách này bán được một trăm hai mươi ba ngàn cuốn thì chuyện của ta viết ra sẽ bán gấp ba lần.”
Người đàn ông, tuổi lục tuần đó tên là Henri Charrière. “Thuở thiếu thời, Henri Charrière là một thanh niên điển trai, mang biệt hiệu PAPILLON.”
Ước mơ của Henri Charrière đã thành hiện thực. Thiên hồi ký của Henri Charrière viết xong và sau khi xuất bản, "được dịch ra nhiều thứ tiếng mang tựa đề PAPILLON.” Theo con số thống kê trong quãng thời gian cuốn sách tới tay đọc giả, cuốn hồi ký PAPILLON của Henri Charrière “chỉ trong vòng một năm, cuốn PAPILLON đã có mười lăm triệu đọc giả.”
Trong văn giới, nhiều nhà văn cũng thèm muốn số lượng đọc giả “mười lăm triệu” mua và tìm đọc tác phẩm của họ. Henri Charrière đã gặt hái một mùa đầu mỹ mãn, làm hân hoan nhiều cây bút trên đường lập nghiệp. Và niềm vui của tác giả thiên hồi ký PAPILLON đã chắp cánh cho ước mơ của những người vẫn hoài vọng góp niềm vui với đời bằng tác phẩm họ hằng ôm ấp.
Nụ cười của Henri Charrière khi đứng ở trong một tiệm sách, cách nay đã vài chục năm, quả là tuyệt diệu ! Mỉm một nụ cười, để ’ra tay làm đẹp một mơ ước’. Ôi ! Cái mỉm cười của người đàn ông tuổi lục tuần đó được ghi lại trên trang sách, như vẫn còn tươi tắn với những ước mơ ..
....
Vân Võ Hoài Phương

( Trích trong Sưu Tầm & Văn Nghệ, quyển 1
tác giả tự xuất bản 1993 )

=================================



SÁCH THAM KHẢO

Những Truyện Ngắn Hay Nhất
Của Quê Hương Chúng Ta
Hai Mươi Năm Văn Học Miền Nam 1954-1973

Đường Về Trùng Khánh Han- Suyin (Hàn-Tú- Anh )

PAPILLON Henri Charrière
….

========================================

Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Thơ Sưu tâm̀ / Tuyển chọn ( 1 )


Trang Sổ Tay Văn Nghệ tuần này, xin hân hạnh sưu tầm thêm vài nét đặc biệt về thi sĩ Nguyên Sa và ‘lên trang’ một dịp nữa bài thơ "Paris có gì lạ không em?".


Như nhiều người đã biết, thi sĩ Nguyên Sa đã có nhiều bài thơ trữ tình được bạn yêu thơ mến chuộng, và thi phẩm "Paris có gì lạ không em ?" - đến nay - được giới thưởng ngoạn coi là một tác phẩm vượt thời gian, vượt không gian, vượt qua biên giới các quốc gia và vượt qua cả rào cản ngôn ngữ ( bằng vài bản chuyển ngữ..). Lời thơ bay bổng lãng mạn trong "Paris có gì lạ không em?" đã gặp duyên với nét nhạc thắm đượm trữ tình của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên. Nhạc phẩm "Paris có gì lạ không em?" của Ngô Thụy Miên phổ thơ Nguyên Sa là một trong những nhạc phẩm mang vẻ đẹp uyển chuyển, phảng phất giai điệu khiêu vũ ..." Paris có gì đẹp không em?/ Mai anh về em có còn ngoan / Mùa xuân hoa lá vương đầy ngỏ / Em có tìm anh trong cánh chim ..." Có thể nói, bản "Paris có gì lạ không em?" có một vị thế đáng kính nể trong cõi thơ và cõi nhạc người Việt hải ngoại và trong nước. Bạn có được một lần may mắn dìu người tình dìu dặt trong một đêm vũ hội và lả lướt theo bản nhạc "Paris có gì lạ không em?", hiển nhiên bạn sẽ cảm nhận được những tuyệt vời của hai tâm hồn yêu tha thiết cuộc đời và càng yêu quí thêm những bài thơ, bản nhạc vô giá...


Riêng bản chuyển ngữ bài thơ "Paris có gì lạ không em ?" sang tiếng Thụy Điển, do tạp chí Tự Do chuyển ngữ ( Tạp chí TỰ DO / FRIHETEN của Hội Văn Hóa Việt Nam tại Thụy Điển ). Rất mong bản "Finns det något nytt i Paris. Älskling ?" sẽ đem đến với Bạn yêu thơ tại Thụy Điển nhiều niềm vui trong những ngày Xuân vui cuối tuần.




PARIS CÓ GÌ LẠ KHÔNG EM ?

Paris có gì lạ không em ?
Mai anh về em có còn ngoan
Mùa xuân hoa lá vương đầy ngỏ
Em có tìm anh trong cánh chim

Paris có gì lạ không em ?
Mai anh về giữa bến sông Seine
Anh về giữa một giòng sông trắng
Là áo sương mù hay áo em ?

Em có đứng ở bên bờ sông
Làm ơn che khuất nửa vầng trăng
Anh về có nương theo giòng nước
Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
Mỗi lần tan một chút sương sa
Bao giờ sáng một trời sao sáng
Là mắt em nhìn trong gió đưa...

Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
Tóc em anh sẽ gọi là mây
Ngày sau hai đứa mình xa cách
Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

Anh sẽ chép thơ trên thời gian
Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
Vì em hay một vầng trăng sáng
Đã đắm trong lòng cặp mắt em ?

Anh sẽ đàn những tiếng tơ trùng
Anh đàn mà chả có âm thanh
Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung

Paris có gì lạ không em ?
Mai anh về mắt vẫn lánh đen
Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
Chả biết tay ai là lá sen ? …

NGUYÊN SA


=============================



FINNS DET NÅGOT NYTT I PARIS. ÄLSKLING ?

Finns det något nytt i Paris, älskling ?
När jag återvänder dit imorgon,
är du alltjämt den samma.
På våren finns där löv och blommor överallt.

Leta du efter mig i fågelns vingar ?
Finns det något nytt i Paris, älskling ?
Imorgon återvänder jag till Seinestranden.
Till en glittrande flodstrand med vitt silke.


Är det där dimma eller din klänning ?
Om du står på flodstranden
förblekna halvmånen
Jag skall följa flodens lopp
och leta efter dig i månskuggan.

Jag ska andas i den sena kvällsdimman
så att dimman smälter bort.
När jag ser en stjärna blinka på himlen,
då letar dina ögon efter mig i vinden.

Jag skall hålla din hand i min.
Ditt hår skall jag likna vid molnen.
Om våra vägar går åt olika håll,
får jag ändå se himlens flygande vita moln.

Jag skall skriva dikter på tidens ansikte.
Dikter som bara tolkar min svartsjuka
Dikter för dig eller för den lysande månen,
månen, som lyser djupt i dina ögon.


Jag skall spela en melodi
en melodi som sakna ljud,
som bara är ett minne, som susar i vinden,
så att jag minns dig mindre vi är borta härifrån.

Finns det något nytt i Paris, älskling ?
Glimmar än dina ögon när jag kommer imorgon ?
Jag behåller alltid vår kärlek i hjärtat.
Gör du på samma sätt, älskling ?

NGUYEN SA

=========================================

*’’Thi sĩ NGUYÊN SA (1931-1998) là một trong vài thi sĩ hiện đại nổi tiếng của Việt Nam.


Ông du học tại Pháp từ năm 1948. Và tốt nghiệp Triết Học tại Đại Học Sorbonne / Paris năm 1955.
Về nước, ông đi dạy học. Ông là giáo sư Triết nổi tiếng ở Việt Nam. Ông là Phó chủ tịch Tổng hội Giáo Giới Việt Nam (1959), Hiệu trưởng các trường Trung Học Tư Thục Thủ Khoa, Văn Học...
Nguyên Sa chủ trương các tạp chí Sáng Tạo, Hiện Đại (1960), Nhà Văn (1974-1975)...

Nguyên Sa bắt đầu làm thơ từ thời sinh viên ở Paris. Thơ tự do của Nguyên Sa đã mở ra một thời kỳ mới cho thi ca Việt Nam. Thơ của ông, dù là thơ mới, rất trong sáng, dễ hiểu, dễ đi vào lòng người. Ngôn ngữ trong thơ đầy tính lãng mạn, trữ tình và phong phú.

TÁC PHẨM : - Thơ Nguyên Sa tập 1, 2, 3.(Tập 4 sắp sửa ấn hành ).
- Một tập truyện ngắn, Hai tập truyện dài và ‘Một số Tác phẩm nghiên cứu về văn học và triết học’.

( Tạp chí TỰ DO / FRIHETEN s.15, 1998 giới thiệu và chuyển ngữ)

Tạp chí TỰ DO / FRIHETEN
của Hội Văn Hóa Việt Nam tại Thụy Điển
Sveriges Vietnamesiska Kulturförbund



========================================================


.. Đến nay, qua tìm đọc theo vài tư liệu văn học sử, người ta được biết thêm, thi sĩ Nguyên Sa còn là tác giả vài tập truyện dài, vài tập truyện ngắn; một số tác phẩm nghiên cứu về văn học và triết học như : Quan Điểm Văn Học và Triết Học (1960); Một Bông Hồng Cho Văn Nghệ (1967)...


Trong cuốn Nghệ Sĩ Việt Nam Ở Hải Ngoại, Tập I, ấn bản 1993 tại hải ngoại, nhà thơ Nguyên Sa viết đôi dòng tâm sự, xin trích lược vài dòng ngắn để bạn đọc hiểu thêm về một tác phẩm nữa của thi sĩ Nguyên Sa.


Trong trang TỰA cuốn sách dẫn trên, tác giả Nguyên Sa viết :


"... Sân khấu không phải là sân chơi riêng của âm nhạc. Còn có kịch nghệ, điện ảnh, vũ. Tôi thấy tài tử điện ảnh và kịch trường, đạo diễn, vũ công, vũ công ngôi sao cũng như vũ công phụ đều là nghệ sĩ. Tôi yêu tay chơi đàn tranh không hơn, cũng không thua một vĩ cầm thủ. Một bạn hỏi tôi : Người ngâm sĩ có phải là nghệ sĩ không? Có chứ. Nghệ sĩ Hồ Điệp, nghệ sĩ Hồng Vân tuyệt vời của chúng ta xưa.


Có chăng một giới hạn cho từ nghệ sĩ của Nghệ Sĩ Việt Nam ở hải ngoại là không vượt ra ngoài thế giới trình diễn. Còn ai nghệ sĩ hơn những họa sĩ? Những điêu khắc gia, những thi sĩ, những văn sĩ đều nghệ sĩ ngàn đời.


Một tác giả có mối quan tâm lớn, đề cập đến nghệ sĩ của mọi bộ môn rất đáng ca ngợi. Tôi xin được phép đến với nghệ sĩ, bằng cuốn sách nhỏ này, trong tầm sáng của ánh đèn sân khấu".


...


".. Nghệ sĩ Việt Nam có những bông hoa cô đơn. Có những bông hoa xuất hiện dưới dạng chùm: cả một gia đình là nghệ sĩ..."


"Xin hãy vui vẻ. Xin hãy cởi mở. Xin hãy thoải mái cho nhau. Người nghệ sĩ ở những vùng đất xa xôi, khi tôi tới, tôi sẽ tìm gặp... Trong cuộc đời lưu lạc này, đường xa vạn dặm, xin hãy vui vẻ, thoải mái. Vui thôi".

Tác giả cuốn sách Nghệ Sĩ Việt Nam Ở Hải Ngoại, đã coi cuốn sách ông viết về nghệ sĩ ở hải ngoại ít nhiều là : " có ý nghĩa của một lời cảm ơn. Chung và riêng". Và, thi sĩ Nguyên Sa viết thêm vài dòng để bạn đọc biết qua về ông trong đoạn kết lời TỰA : " Còn như tôi nói những lời dịu êm, tôi viết những chữ thân thương, nồng ấm, không có những âm thanh chua chát, đắng cay, hằn học, hận thù thì cũng vì ở nơi chốn tuyệt vời đó , thông thường người ta gửi đến cho nhau những bó hoa và những tiếng vỗ tay.

Tôi là người làm thơ. Tôi có bó hoa với màu sắc và hương thơm riêng biệt, tôi có tiếng vỗ tay với những âm thanh của riêng tôi.

Màu sắc của tâm hồn và nhịp đập của trái tim đó.

Tác Giả . "

( Trích trong trang TỰA / sách đã dẫn )


Nguyên Sa làm thơ từ thời còn là sinh viên du học tại Pháp. Ông tốt nghiệp Triết Học tại một trường đại học nổi tiếng tại Âu châu. Trước những năm sống tại hải ngoại, Nguyên Sa đã là nhà thơ nổi tiếng "mở ra một thời kỳ mới cho thi ca Việt Nam". Vậy mà̀, thi sĩ Nguyên Sa đã tặng Đinh Hùng, tác giả tập thơ "Đường Vào Tình Sử" những lời đẹp nhất : " Đinh Hùng trong thơ là một đại cao thủ... Chỉ cách xử dụng vần thôi, thơ Đinh Hùng một mình là một dãy ( núi ).. mỗi ngọn cao là một vần có tên chung là tử vận. Vần trăng của đoạn thơ bẩy chữ này ( Chưa gặp em tôi đã biết rằng / Có người thiếu nữ đẹp như trăng / Tóc xanh là bóng dừa hoang dại / Đang đứng nhìn tôi không nói năng ... ) và vần kỳ, "em đến như mây chẳng hẹn kỳ, mây ngàn gió núi động bay đi", là những vần khó, người nội lực kém sẽ thất vận, người nội lực cao hơn nhưng tập luyện chưa tới không thất vận nhưng cũng chỉ mang lại được những câu thơ đúng vần điệu nhưng khô cứng. ( Một trong ) hai nhà thơ xử dụng vần trăng làm tôi thích thú nhất trong đó có Đinh Hùng với "Chưa gặp em tôi đã biết rằng / Có người thiếu nữ đẹp như trăng..."


( Trích trong Nghệ Sĩ V.N Ở Hải Ngoại, Tập I / Tác Giả : NGUYÊN SA )


=============================================


Thi sĩ Nguyên Sa với những thi phẩm giàu nhạc tính, lãng mạn, đã để lại cho hậu thế nhiều bài thơ trữ tình, những tác phẩm nghiên cứu giá trị về văn học và triết học đặc sắc. Với nhiều bạn đọc, đã đọc tác phẩm của Nguyên Sa, nhà thơ Nguyên Sa là thi sĩ rất thân quý, từng trao gửi những trải nghiệm của ông tới bạn yêu thích thi ca, nghệ thuật. Nguyên Sa còn để lại gương sáng và tiếng thơm về tính khiêm nhượng như bạn đọc biết nơi đã trićh dẫn..


Tháng 1. 2011