Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ sưu tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

KIẾP SAU VÍ LẠI GẶP MÌNH


KIẾP  SAU  VÍ  LẠI  GẶP  MÌNH


( Tặng Phạm Kim Thuần, người bạn đời của tôi )
                                              BÀNG BÁ LÂN
 

Còn nhớ mãi mùa đông năm Tuất

Về Bắc Giang xem mặt hỏi mình.

Yêu mình vì nụ cười xinh,

Yêu mình dáng dấp hiền lành dễ thương.

Tuổi mình mới tròn gương có lẻ,

Về cùng ta, ôi bé bỏng sao !

Khi ăn ở, lúc ra vào,

Nết na, thùy mị, ai nào không ưa

Mình cũng có ít mơ nho nhỏ

Những mong ta sẽ cố thực hành...

Thương ôi! Ta để tan tành,

Vì ta vốn kiếp trời sinh hững hờ:

Suốt ngày trắng ngẩn ngơ ngơ ngẩn,

Chỉ mơ màng thơ thẩn không đâu

Không nghèo song cũng chẳng giàu,

Nên chi chẳng có nhà lầu, xe hơi.

Nhưng mình chẳng nửa lời mong muốn

Yên vui cùng đồng ruộng nông thôn;

Thả vài lứa lợn con con

Đầy sân gà vịt sớm hôm vui vầy.

Mình rất thích trồng cây gây trái,

Thích nuôi tằm, chăm hái dâu xanh.

Đôi bàn tay trắng mịn xinh

Giờ đây hằn nổi gân xanh mấy đường

Nghĩ lắm lúc mà thương mà xót,

Cũng toan ra gánh vác với đời,

Để cho mình được thảnh thơi,

Môi hồng nở mãi nụ cười vô tư.

Nhưng cái bệnh làm thơ đeo đẳng,

Ngày càng thêm trầm trọng. Ôi buồn!

Mải mê vui thú ruộng vườn

Ngược xuôi chán ngắt con đường lợi danh.

Đã thế lại đa tình lắm mối,

Khiến việc nhà càng rối bòng bong.

Nhiều cô má phấn môi hồng

Thường xen vào những chuyện lòng đôi ta!

Cũng có lúc chén xô bát vỡ

Lời gắt gay chồng vợ eo sèo;

Vì ta điêu đứng đã nhiều

Nhưng mình vẫn một lòng yêu mặn nồng.

Hỏi: “Có ghét lấy chồng thi sĩ?”

Không nói năng mình chỉ lắc đầu,

Thế ra trăm khổ ngàn đau

Mình không than thở gì đâu, hở mình?

Kiếp sau ví lại gặp mình,

Thì ta lại kết mối tình cùng ... thơ !

BÀNG BÁ LÂN

   ( 13. 5. 57 )

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2012

CẢM ƠN - Một trong những bài thơ tuyển chọn ưa thích


CẢM ƠN – Một trong những bài thơ tuyển chọn ưa thích

*Thỉnh thoảng, người yêu thơ đọc được một vài bài thơ có vẻ hơi khác thường, dẫu thể thơ và cách gieo vần vẫn có ‘cốt cách’ thơ xưa, nhưng người ta cảm nhận ra ý tình đặc biệt trong những lời thơ đó.
Thi phẩm CẢM ƠN của nhà văn nhà thơ VIÊN LINH (chủ nhiệm chủ bút nguyệt san KHỞI HÀNH / Nguyệt San Văn Hóa Văn Học Nghệ Thuật) giới thiệu với Bạn yêu thơ hôm nay là một trong những bài thơ thuộc loại quí hiếm nói trên, và đã được ‘Quí anh’ Đỗ Nguyên Ly tuyển chọn đăng trong số đầu tiên của tạp chí DÂN CHỦ / DEMOKRATIN, tháng 10 – 1997.
Với nhiều hình ảnh đời thường, bình dị như “bờ rào”,“đom đóm bay…”,“trăng tỏ...” và với tình cảm chân thực, thi sĩ nói lên nỗi lòng của mình – nhưng đượm đà một chất thơ hài hước !
Đọc xong bài thơ, người ta cảm nhận như có thêm niềm vui mới, và cảm thấy khỏe khoắn hơn.
Xin thành thật cảm ơn Nhà Thơ Viên Linh !
Trang Sổ Tay Văn Nghệ


****

CẢM ƠN


Cảm ơn câu hỏi đêm qua
Sáng nay giấc mộng quê nhà lại xanh
Hỏi rằng Bến Hải sông Gianh
Bờ Nam bờ Bắc lòng anh bờ nào?
Lòng anh quanh quẩn bờ ao
Như con nhện nước ra vào lưới trong
Cảm ơn câu hỏi bạn lòng
Chí xa muôn dặm sao còn bên tôi ?
Đi đâu cũng nước non người
Gần em nghe tiếng khóc cười quê ta
Cảm ơn tan tác lìa xa
Chân mây góc biển một nhà mà thôi
Cảm ơn nhan sắc giết người
Yêu em em giết cho đời mau hơn.
Yêu em hiểu chuyện hoang đường
Vọng Phu hóa đá, Nam Xương chờ chồng.
Bôn ba trong chốn bụi hồng
Hiểu ra nhân thế sẵn lòng phôi phai.
Lâu nay thao thức đêm dài
Hiểu ra trăng tỏ đoái hoài đèn lu.
Cảm ơn con sóng thần phù
Xưa ta qua đó bây giờ chìm đây
Em ơi đừng hỏi đêm nay
Cho anh được sống đôi ngày yên tâm
Cảm ơn em dẫu một lần
Cho anh yên lặng hỏi thầm lòng anh.
Hỏi rằng trên bến xuân xanh
Bờ chân bờ ảo lòng anh bờ nào?
Lòng anh quanh quẩn bờ ao
Như con đom đóm bay vào bay ra
Lòng anh không muốn chia xa
Chỉ xin quanh quẩn giữa ta với người
Anh xin ở giữa cuộc đời
Anh xin quanh quẩn bên người anh thương.
Cảm ơn em nhé tình nương
Em đi đâu đó mười phương rồi về.
Mai sau em rũ câu thề
Anh xin bỏ gốc Bồ Đề theo em.

VIÊN LINH
************