Hiển thị các bài đăng có nhãn tiểu luận. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tiểu luận. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN (10)


 
Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN  (10)
 
 
 
    Khi nói đến truyện ngắn, có người đã nhận xét, đây là "một thể loại hẩm hiu", tuy rằng "có thể hàm chứa sự tinh tế và cường độ mãnh liệt của cảm xúc, chuyên chở sức nặng của tiểu thuyết nhưng trong một không gian quá hạn hẹp..." Sau lời nhận xét vừa khích lệ vừa than vãn trên, Kenned Al vẫn cho rằng "truyện ngắn đóng một vai trò thiết yếu trong đời sống."  (1)
 

Một không gian quá hạn hẹp, chừng ấy thôi cũng khiến người ta nghĩ tới một khoảnh vườn nhỏ, ở nơi ấy, tác giả viết truyện ngắn "xoay xở trên một mảnh đất chật hẹp". Thế nhưng, khi viết xong được một truyện ngắn hay, thì nhà văn đã vượt qua được thử thách, "một thử thách kinh khủng với nhà văn nhưng lại là món quà tuyệt diệu dành cho độc giả." (2)

 
Với ai am hiểu các thể loại văn chương, nếu dùng hình ảnh thí dụ, so sánh thì - truyện ngắn so với tiểu thuyết - chỉ là mảnh vườn nhỏ so với một cánh rừng. Nhưng, 'mảnh vườn nhỏ' này lại "đóng một vai trò thiết yếu trong đời sống."
 
Người ta thường vinh danh các tác phẩm văn chương có giá trị, đặc sắc, thể hiện lòng nhân ái và một điều không thể thiếu là các tác phẩm ấy phải gần gũi đời thường. Câu nói "văn học phản ảnh đời sống" nhiều người vẫn biết là một nhận định có tính lâu bền, nói cách khác thì trong văn chương có hình ảnh linh động của đời sống, và đời sống là nguồn sống của văn chương. Nhưng muốn tác phẩm văn học có hồn vía gần gụi đời thường, và có cốt cách sinh động của cuộc sống, người viết cần diễn tả, phô diễn và mô tả thế nào đây? Theo tôi dẫu cho khuynh hướng sáng tác hoặc cảm thụ thẩm mỹ của các nhà văn, nhà thơ - nhiều khi có sự khác nhau - nhưng, việc trước hết và cần nhất với các 'nhà' vẫn là việc cần chịu khó quan sát, để tái hiện lại cảnh đời và để diễn tả sâu sắc tình người với nhiều tình huống mô tả trong tác phẩm. Đây có thể là một trong những bí quyết làm nên tuyệt phẩm, hay nói cách khác thì khi một tác giả mà nghèo nàn khiếu quan sát và thiếu tình người ( vô cảm, thờ ơ ), tác phẩm sẽ sớm muộn rơi vào quên lãng vì nhạt nhẽo. Đúng như nhà văn Kim Lân từng nói: "Văn chương mà nhạt như nước ốc nó chẳng ra sao." Nhà văn Kim Lân, "xuất hiện trên văn đàn, khi mới ngoài hai mươi tuổi"- và ông đã có nhiều tác phẩm hay, phong phú, súc tích - Ông nổi tiếng là "một cây bút truyện ngắn vững vàng." Ngày nay ai có dịp may đọc đến các truyện ngắn của ông như Vợ Nhặt, Nên Vợ Nên Chồng, chắc hẳn sẽ cảm thấy vui thích với nhiều thú vui nơi xa xôi đô thị và cũng có dịp hiểu biết thêm những cảnh sống, tình người về một thời tản cư loạn lạc, tuy rằng nhiều khổ sở nhưng người ta vẫn còn giữ được niềm tin và tâm hồn trong sáng. ( Theo vài bài viết về văn học sử trên Net ) 

 
*
 

   Trước tình trạng văn chương "nhạt", "lạt lẽo" và nhìn chung tình hình 'xuống cấp' gần chạm đáy vực thẳm, cơ hồ khó có thể tìm ra đường trèo lên khỏi hố để lên đến đỉnh cao. Xa gần ca cẩm, có người cho rằng văn chương hiện thời ì ạch là do xã hội nhiều 'tiêu cực'. Và, thực trạng văn học bế tắc, không có tác phẩm nào ra hồn là bởi số đông viết lách thờ ơ và vô cảm trước thời cuộc; có kẻ lại nghĩ rằng giới cầm bút thời nay kém kỹ năng, viết cốt sao để có vài tác phẩm vô thưởng vô phạt, xuất bản và trình làng là xong. Dường như nhiều người đã quên một nhận định của André Maurois, một danh sĩ Âu châu ( nghĩ ra thật đúng với tình trạng văn chương nhạt nhẽo nhiều người đã biết ) : "Nhưng nói cho đúng thì những thành công giả tạo đó không bao giờ bền. Khi thời gian trôi qua, hoặc ít chục năm, hoặc vài thế kỷ thì có một sự phân định cao thấp công bình hơn. Một thế hệ đó có thể lầm; mười thế hệ không khi nào lầm cả."  (3)
 
Ông còn khẳng định thêm một điều rất cần thiết và gần như là một bí quyết để các tác giả tìm ra bút pháp của riêng mình : "Hầu hết ai cũng có một khí chất ; điều khó khăn là làm sao đừng chôn vùi nó hoặc dưới lớp xam xám của sáo ngữ, hoặc dưới sự loè loẹt của hình ảnh. Tác giả càng theo sát sự việc, càng dùng những tiếng cụ thể thì càng dễ có một bút pháp." (4)
 
Để hiểu thêm về bút pháp một nhà văn, người viết mạn phép trích dẫn đoạn kết một đoản thiên tiểu thuyết, tựa đề Cái Bước Thứ Hai của nhà văn Selma Lagerlöf, do Hoàng Thiếu Sơn dịch,  chọn in trong Tuyển Tập Truyện Ngắn Các Tác Giả Đoạt Giải Nobel, tập II, Nhà Xb Văn Học, 1998.
 
Nhà văn nữ Selma Lagerlöf ( Thụy Điển ) là phụ nữ  đầu tiên đoạt giải văn chương ( Nobel 1909 ) trong lịch sử giải văn chương Nobel - ( SELMA LAGERLÖF ÄR DEN första kvinnan i de litterära nobelprisens historia ). ( Theo De Litterära Nobelprisen, 1901-1983, tr. 65; tác giả:  Helmer Lång )
 
Đọc qua nơi trích dẫn ngắn đoạn kết tác phẩm, người đọc tinh ý sẽ nhận ra cách quan sát "theo sát sự việc", và nghệ thuật viết truyện ngắn cùng bút pháp xuất sắc của nhà văn nữ Selma Lagerlöf với những tình huống rất đời thường, nhiều ý vị ; tuy rằng có vài chi tiết hài hước nhẹ nhàng, mang tính kịch, nhưng đượm chất hiện đại.
 
 
 
CÁI BƯỚC THỨ HAI
*
 
 
Selma Lagerlöf
 
( Nobel 1909 ) 
 
* 
 
   ......
 
   Một chiều chúa nhật Halphoor ngồi trước tam cấp nhìn khách qua lại chơi, thì thấy nhiều xe đẹp đi tất cả về phía Ingmarxgard. Chiếc thứ nhất do một trong những tay đốc công của nhà máy Bergxana cầm cương, chiếc khác do con trai ông chủ quán ở Karmxund, và Perxôn điền chủ cự phú ở xã bên cạnh, ngồi khểnh trong chiếc thứ ba. Đó là nông gia giàu nhất cả miền tây tỉnh Đalarmê, một người làm ăn rất giỏi, có tiếng tăm lớn, đã có tuổi, có vợ rồi vợ chết, rồi lấy vợ kế và lại goá vợ nữa.
 
   Nhận ra Perxôn thì Halphoor không cầm lòng được nữa. Lát sau là anh̀ đã ở trên đường cái, rồi phút chốc đã sang bên kia cầu, phía cái trại cổ. "Mình chỉ muốn biết các chiếc xe kia đi đâu thôi", anh tự nhủ, như để tự xin lỗi mình. Càng đi theo lốt xe của họ, anh càng sốt ruột. Nhớ đến lời căn dặn của mẹ Xtina, anh ta lẩm bẩm một mình: "Mình làm việc này vô nghĩa lắm. Nhưng mình sẽ đi đến hàng rào sắt thôi; mình tò mò muốn xem có cái gì diễn ra ở đấy thôi".
 
   Perxôn và hai người đàn ông kia đã ngồi yên vị trong gian phòng của trại Ingmarxgard và uống cà phê. Ingmar Ingmarxôn vẫn trọ tại nhà ông Xturm, nhưng chúa nhật nào cũng về trại, sang ngồi cạnh bàn ở chỗ dành cho chủ nhà. Karin lấy cớ phải làm việc nhà vì tất cả người ở gái phải đi nghe thầy giáo giảng đạo.
 
  ( Vài dòng thuật vắn gọn : Mùa hè trước vài năm , Halphoor có đến hỏi Karin làm vợ... Sau vài ngần ngại, cuối cùng bên nhà gái cũng quyết định gả Karin cho Halphoor. Ngày cưới đã định và trong tuần lễ mà ông mục sư công bố tin thành hôn cho xã biết thì Karin và Halphoor đi Phalun mua nhẫn cưới và cuốn Thánh thi. Đi mất ba ngày, đến khi trở về thì Karin tuyên bố không thể cưới Halphoor được. Cô ta đã thấy anh ngà ngà say một đêm ở Phalun và quá lo là anh ta sẽ giống bố anh ta / "vì bố anh ta quá thích uống rượu"... Hồi ấy, bố Karin, không muốn ép buộc con gái, liền báo cho Halphoor là thôi...
 Và từ mùa thu... Karin đã là vợ của E. Elôpherxôn... 
 Bố của E.Elôpherxôn, hung dữ và   suốt đời cực kỳ nghiêm khắc với con trai ...
  lớn lên, người ta không để cho anh được chút thú vui nào: lúc nào cũng làm việc...
 Thiên hạ nơi nơi đều nói là nhà Ingmarxôn (nhà Karin) được chàng rể hợp sở thích của họ vì ở đời  anh ta chỉ biết có làm việc mà thôi.
Nhưng khi bố Karin vừa mất là chàng rể gương mẫu bắt đầu uống rượu và sống thả cửa...
 Chỉ vài tháng là đủ để làm cho anh ta thành một tay nghiện ngập tàng phê...
Sau đó, trong một lần gặp Halphoor và để đùa và trêu Halphoor, Elôpherxôn sơ ý, trượt và ngã... 
Elôpherxôn gãy lưng,... chẳng còn chút hơi sức nào, chẳng nhúc nhích được nữa...
Karin sống trong cảnh khắc khoải qua hơn hai mùa đông...
Vào khoảng mùa xuân, Halphoor đến giúp cô gánh đỡ gánh nặng... Thế là Êliaax ( tức Elôpherxôn ) đến ở nhà Halphoor và nằm suốt cả mùa hè ở phía sau cửa hàng... và sang thu thì chết. 
Đoạn văn sau đây, là khung cảnh các người đi hỏi vợ đến nhà Karin. Tiếp theo đoạn văn trên. )
 
 
    Trong gian phòng lớn ấy người ta buồn đến chết đi được. Các người đi hỏi vợ lặng lẽ uống cà phê: họ chỉ quen biết nhau một tí thôi, và người nào cũng chờ một cơ hội để lẩn xuống bếp nói chuyện với bà chủ nhà.
 
Cửa mở ra và một người khách nữa vào. Ingmar ( em Karin ) bước ra mấy bước và đưa khách ngồi vào bàn. 
 
Cậu ta nói với Perxôn: - Anh Timx Halphoor Halphoorxôn đấy ạ.
 
Perxôn chào mà không đứng lên, chỉ đưa bàn tay khẽ vẩy một cái và nói giọng hơi đùa cợt:
 
"Rất sung sướng được giới thiệu với một người nổi tiếng như thế."
 
Ingmar đẩy một cái ghế ra mời Halphoor ngồi, tiếng đẩy mạnh đến nỗi anh ta thấy miễn phải đáp lại Perxôn.
 
Halphoor đến đã tháo khoán cho mấy người đi hỏi vợ. Họ liền thành ra đa ngôn, khoe khoang, khen nhau hết lời, ủng hộ nhau, kích nhau lên, như thể đã giao hẹn với nhau để đẩy người mới đến ra khỏi cuộc đấu.
 
Tay đốc công khởi sự nói với Perxôn: - Hôm nay ông có con ngựa tuyệt trần.
 
Perxôn vớ lấy thời cơ, vội vàng khen tay đốc công về cái con gấu nào đấy y giết được năm trước. Rồi cả hai quay sang anh chủ quán trẻ tuổi khen lấy khen để cái nhà mà bố anh ta mới xây. Sau cùng lại đến lượt tay đốc công và anh chủ quán cùng ca tụng sự giàu có của Perxôn.
 
Tài hùng biện của họ không chút cạn, và mỗi chữ đều cố cho Halphoor nghe rằng nỗi hèn mọn của anh không cho phép anh đọ sức với họ đâu. Halphoor liền ý thức được thân phận nhỏ mọn của mình và tiếc cay tiếc đắng cái việc mình cũng đến đây ướm lời.
 
Karin vào rót cà phê lượt thứ hai. Trông thấy Halphoor thoạt tiên cô cảm thấy mừng, nhưng tức thì nghĩ rằng Êliax vừa mới chết  thì việc anh ta đến đây sẽ bị thiên hạ giải thích sai rằng anh ta mà vội vàng thế thì rõ là anh đã chăm sóc Êliax không ra gì để kế thừa Êliax cho  sớm vậy. Karin muốn rằng anh hẵng chờ đấy hai năm thì hơn. Thời gian như thế mới phải lẽ, và thiên hạ sẽ hiểu rằng anh chẳng hề muốn cái gì không tốt cho kẻ quá cố cả. Cô ta nghĩ: "Tại sao anh lại vội vàng như thế? Anh ta lại không biết rằng mình sẽ không bao giờ lấy ai ngoài anh ta hay sao?"
 
Karin vào thì trong phòng lại im lặng và tất cả mọi người đều để mắt nhìn xem Halphoor và cô sẽ chào nhau như thế nào. Họ chỉ hơi đụng vào đầu mút ngón tay nhau thôi. Thế là tay điền chủ to béo, hội thẩm nhân dân, buột miệng huýt một tiếng sáo nhẹ nhưng thật cao, khiến tay đốc công phải bật ra cười to.
 
Halphoor liền quay lại phía y và nói giọng rất ôn tồn:
 
- Ông đốc công cười cái gì vậy?
 
Tay này không tìm ngay được một tiếng để trả lời và không muốn buột mồm nói ra một lời làm tổn thương người khác trước mặt Karin. 
 
Anh chủ quán liền nói: - Ông ta nghĩ đến con chó săn lùng đuổi con thỏ ra rồi để cho các thợ săn hạ thủ.
 
Khuôn mặt Karin đỏ dừ, nhưng cô cứ rót cà phê.
 
Cô xin lỗi: - Perxôn và các ông, xin vui lòng dùng cà phê, vì chúng tôi không thết rượu ai ở Ingmarxgard nữa.
 
- Ở nhà tôi cũng thế; ông trưởng đoàn hội thẩm đáp lại.
 
Tay đốc công và nhất là anh chủ quán trẻ tuổi liền làm thinh, hiểu rằng Perxôn vừa giành được một lợi thế đáng giá. Ông trưởng đoàn hội thẩm liền nói dông dài để lấy lòng Karin, về sự tiết độ và về  những cái nguy hại của rượu, và Karin lắng nghe, vui lòng gặp được những ý nghĩ của chính mình ở miệng một con người nói năng có lý lẽ đến thế.
 
Vừa nói, Perxôn vừa đưa mắt nhìn Haphoor và thấy anh ngồi vẻ mặt u ám và kín như bưng, tách cà phê để nguyên không đụng đến. Ông ta nghĩ: "Đối với anh ta, dù sao thì cũng đau thật, nếu thật đúng như người ta nói là anh ta đã giúp ít nhiều cho Êliax sớm lên đường. Thật tình mà nói thì khử giùm cho Karin một thằng chồng khốn nạn đến thế chính là một việc làm tốt." Và cảm thấy rằng mình đã thắng cuộc được một nửa rồi, ông ta đâm ra tử tế hơn đối với Halphoor. Nâng tách lên ông ta nói:
 
- Chúc mừng Halphoor! Anh trông nom săn sóc kẻ khốn khổ mà Karin đã lấy phải, là đã giúp cô ta một việc rất lớn đó.
 
Halphoor nhìn ông ta không rời mắt, tự hỏi là mình phải hiểu những lời nói ấy như thế nào.
 
Tay đốc công liền bật cười, và nói:
 
- Vâng, giúp một việc lớn, giúp một việc rất lớn!
 
Rồi anh chủ quán mỉm cười nhắc lại:
 
- Đúng, đúng, giúp một việc rất lớn.
 
Họ chưa hết cười thì Karin đã lướt ra khỏi phòng, như một cái bóng. Cô đứng lại cạnh ngưỡng cửa nhà bếp, lắng tai nghe tất cả những gì người ta nói, buồn rầu, tuyệt vọng vì Halphoor đã trở lại quá sớm. Vội vàng như thế rồi sẽ làm cho công việc họ lấy nhau không thể thành được nữa, vì những kẻ thối mồm đã hoạt động rồi đấy.
 
Bàn tay co quắp lại trước ngực, cô nghĩ "Không hiểu rồi làm sao mình có thể chịu đựng được cái cảnh phải mất, không lấy được anh ta."
 
Giữa cảnh yên lặng bỗng nghe có tiếng đẩy cái ghế; một người nào đấy đứng dậy.
 
Tiếng cậu Ingmar hỏi: - Anh Halphoor đã về rồi sao?
 
Halphoor trả lời: - Vâng, tôi không thể ở lại được nữa. Nhờ cậu cáo từ Karin hộ tôi.
 
- Nhưng anh Halphoor phải vào bếp mà tự mình chào lấy chứ.
 
- Không, giữa chúng tôi mọi việc đã xong cả rồi.
 
Tim Karin đập mạnh và những ý nghĩ của cô dồn dập đến. Halphoor giận cô. Ai mà phải ngạc nhiên về việc đấy nữa? Cô chỉ hơi dám chạm vào tay anh thôi và khi mà những người khác chế giễu anh độc ác thế, thì cô đã không bênh anh, lại chẳng nói gì, đã bỏ đi ra. Bây giờ thì anh nghĩ là cô không yêu anh nữa. Bây giờ thì anh đi mất. Anh sẽ không bao giờ đặt chân lại cái trại này nữa. Làm sao mà cô lại như thế, cô là người mà anh yêu đến thế. Bỗng nhiên câu nói của cha cô ngày xưa trở lại trong trí nhớ của cô: dòng họ Ingmarxôn không việc gì phải sống trong nỗi khiếp sợ loài người, mà chỉ đi theo những con đường của Chúa.
 
Karin liền mở cửa ra và đứng ngay trước mặt Halphoor, trước khi anh bước qua ngưỡng cửa.
 
Cô nói: - Anh đã về đấy à, Halphoor? Em nghĩ là anh ở lại đây ăn bữa tối.
 
Halphoor nhìn cô: cô đã thay đổi hoàn toàn, mặt đỏ lên như bừng cháy mà có cái gì đấy thật cảm động và dịu dàng mà anh chưa hề thấy ở cô bao giờ.
 
- Ấy, tôi đi về đây mà; tôi đi về và không trở lại nữa; anh ta nói, không hiểu là cô muốn gì anh ta.
 
- Không, hãy đến uống cà phê đã.
 
Cô nắm lấy tay đưa anh trở lại bàn, và mặt cô cứ lần lượt đỏ lên và tái đi, và mấy lần cô thấy thiếu can đảm, nhưng vẫn giữ vững được tinh thần, dù những lời chế giễu độc ác và thái độ khinh miệt đối với cô là nỗi đau khổ cay đắng nhất phải chịu đựng. Cô nghĩ: "Ít ra là anh ta sẽ thấy là mình chia sẻ với anh cái gánh nặng ghê gớm."
 
Karin nói: - Ông Perxôn và các ông ạ, Halphoor và tôi, chúng tôi chưa nói đến việc này, vì rằng tôi vừa mới goá chồng chưa bao lâu, nhưng mà tôi nghĩ rằng tốt hơn hết là xin mọi người nghe đây: - Tôi muốn được thành hôn với Halphoor hơn với bất kỳ ai hết.
 
Cô dừng lại vì giọng cứ run run, rồi nói tiếp:
 
- Ai muốn nói gì thì nói.
 
Và cô đứng sát vào Halphoor như để tìm lấy bên cạnh anh chốn trú ẩn chống lại mọi lời nói độc ác.
 
Những người đi hỏi vợ đều lặng thinh, ngạc nhiên nhất là thấy Karin suốt đời chưa bao giờ có vẻ thanh tân, có vẻ thiếu nữ như hôm nay.
 
Cuối cùng Halphoor mới nói được, giọng ngập ngừng: -Khi tôi nhận được chiếc đồng hồ của bố, tôi nghĩ là chẳng còn gì lớn lao hơn sẽ có thể đến với tôi nữa, nhưng mà việc cô vừa làm đã vượt xa tất cả mọi việc.
 
Còn Karin thì cứ khắc khoải chờ xem những người khác nói gì. Thế là Perxôn đứng lên, và con người hết sức tốt ấy trịnh trọng nói:
 
- Chúng tôi xin chúc mừng Karin và Halphoor, vì ai cũng biết là người mà Karin Ingmarxđotter đã chọn là người không chút tì vết và không thể chê trách được.
 
 
                                                                                           Hoàng Thiếu Sơn dịch
 
                                                    **********************
 
Vài tác phẩm và hình ảnh về Selma Lagerlöfs
 
 
 
*
 
 
 
 
*
 
*
 
 
*
 
*
 

 

 
**********************
 
   ( * ) Chú thích:
   1, 2. Kenned AL là tác giả bài Truyện Ngắn - Một thể loại hẩm hiu
    ( H.T lược dịch ), đã đăng tải trên Net.
    3, 4. André Maurois, Thư Ngỏ gởi Tuổi Đôi Mươi, tr. 132,
    ( Bản dịch của Nguyễn Hiến Lê ) .
*
  
 CHÚC VUI !!
 
         ********************** 


Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Bàn thêm về TRUYỆN NGẮN ( 8 )

Bàn  thêm  về  TRUYỆN  NGẮN  ( 8 )
 


  Khi một nhà văn diễn đạt rành rẽ những tâm tư của riêng mình và bằng bút pháp lôi cuốn người đọc thì hiển nhiên tác phẩm được nhiều người đón nhận và có thêm sức sống.
Xin mạn phép giới thiệu tiếp nơi đây một đoạn văn ngắn của nhà văn Nguyễn Tuân. Đọc xong đoạn văn ngắn, có thể ai đó sẽ hiểu ít nhiều về "lời văn hàm xúc, kín đáo, làm cho người đọc ham mê" của một "cây đại thụ văn học":
 "...
 Nàng đẩy tôi, tôi lại đẩy những người phía trước. Và cứ thế chúng tôi trôi trên con đường, trôi trong lòng con sông đào. Hai bờ hoa đào! Thỉnh thoảng, liếc ngang sang dòng người đi ngược bên phía tay phải, tôi đón nhận được bao nhiêu nụ cười của những giai nhân không quen biết. Những đóa hoa hàm tiếu kia chỉ hiện ra trong khoảnh khắc, nhanh như một tia sáng. Những hình ảnh ấm áp, tươi tỉnh ấy, hiện ra cho tôi đủ thời giờ để thèm tiếc, rồi lại u mờ  ngay, rồi lại lẩn ngay vào cái vô danh của đêm hội. Tôi có cảm tưởng đang đi một chuyến tàu tốc hành, gặp một chuyến tàu tốc hành khác lướt ngược qua, trên đó có một người đẹp. Kẻ lữ hành xinh đẹp kia, chỉ lướt qua mắt tôi, chỉ đủ giây lát giơ cánh tay đeo vòng ngọc vẫy một chiếc mùi xoa màu nhạt... với một nụ cười chân thật đãi người tình chủng qua đường. Rồi mất. Rồi hết. Ây trong cuộc sống người ta thường đi qua cuộc đời nhau và trong cái nhanh chóng của tình cờ gặp gỡ, người ta đã sẵn có nhiều thiện cảm đối với nhau. Để rồi sau này, không có lúc nào gặp nhau lần nữa. Để rồi chỉ nhớ tiếc nhau trong hình ảnh lờ mờ, để rồi chỉ chờ đợi nhau trong một buổi tái ngộ không bao giờ đến. Giống đa tình hay vướng phải thứ tình cảm không có hậu."
( Trích Một Ngày Một Đêm Cuối Năm / Tuyển Tập Nguyễn Tuân )
 
Đọc đoạn văn ngắn trên, người đọc hiểu thêm Nguyễn Tuân không những là nhà văn từng đứng đầu viết tùy bút mà ông còn dư khả năng trong thể loại truyện ngắn, truyện dài và đặc biệt với cách hành văn rất linh động, một phong cách hiện đại thật ít nhà văn nào cùng thời có được.
Nguyễn Tuân còn khác hẳn nhiều nhà văn sống những năm 40 thế kỷ trước ở một điểm: Ông thường viết trong tác phẩm những dòng tâm tình và tường thuật kinh nghiệm viết văn của ông đến với người đọc; những trăn trở của người cầm bút và nỗi lòng trống vắng của nhà văn trong lộ trình sáng tạo. Ông đã có một thời chia sẻ những ưu tư, cảm nhận với người đọc để  rồi sau những lần đó, ông nghiệm ra: "Cuộc đời con người làm văn có cái vẻ như chỉ có hai việc: chân thì đi mà tay thì viết. Có người dừng chân rồi tay mới bắt đầu viết. Có người đang viết thấy như hết chữ dùng buông bút đó bỏ đi một chặp, lúc trở về lại xuống bút đều đều. Cũng có kẻ thì vừa đi vừa viết, lại có những tay đi đến đâu thì là viết được ngay đến đấy. Đi và viết, một nhà văn lớp cũ ở ta trong một cuốn sách in ra năm 1943, đã nói một cách vui vui và chí lý: "Đi để lấy cái mà viết; viết để lấy cái mà đi". Nghề văn hình như không cho phép người ta được mỏi tay được mỏi chân...".  ( Theo Tạp chí Tác Phẩm Mới, số 18 ) 
 
**********************
         

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 7 )


Bàn  Thêm  Về   Truyện Ngắn ( 7 )


 


 Những dòng đầu tiên của một truyện ngắn với một người ít nhiều từng trải trong nghiệp văn, thực tình đôi khi rất khó viết. Đoạn nhập đề vẫn luôn thử thách với nhiều cây viết. Không thiếu những cảnh trong vài cuốn phim truyện, nhân vật chính là nhà văn ngồi bên bàn viết với đống bản thảo vo tròn và sau đó liệng tất cả bản thảo không vừa ý vào thùng giấy bỏ. Dường như nghề văn là một trong những nghề cần đến đức tính kiên nhẫn.

André Gide viết trong cuốn nhật ký của ông: “Việc khó nhất khi bắt đầu viết văn là phải hết sức thành thực với mình.” Cái khó của nhiều công việc thường là lúc khởi đầu (vạn sự khởi đầu nan). Còn cái khó nhất khi bắt đầu viết văn, theo André Gide, lại còn phải “hết sức thành thực với mình.

Chợt nhớ cách nay vài năm, trong dịp điện đàm với một bạn văn sống gần sông Seine (Pháp Quốc), bạn cho biết lâu nay gần như đã ngưng viết. Hỏi tại sao, nữ văn sĩ nói rất thành thực “Độc giả hiện nay họ hiểu biết và khác trước nhiều. Có những tác phẩm in xong chẳng có người đọc. Người ta đã quá chán với các cuốn sách trống rỗng. Cháy thành vạ lây, nên tôi và vài cây bút cũng nản.”

Vẫn biết văn chương, nghệ thuật là sản phẩm văn hóa của xã hội, nhưng những sản phẩm làm ra đó không có ai dùng đến thì ắt lại đem cất vào kho. Cảnh tưng bừng khai trương, rồi âm thầm dẹp tiệm không chỉ thấy trong giới kinh doanh mà còn thấy ở vài nơi ra mắt sách. Đành rằng có cảnh dở khóc dở cười, nhưng cái nghiệp “bút nghiên, món nợ không vay”, đa mang lắm việc. Duyên thắm tình bền chẳng thấy đâu, chỉ thấy thức thâu đêm quên ăn mất ngủ lo nghĩ về chữ nghĩa. Quên hẳn câu thơ của ‘cụ cố’ Tản Đà : “văn chương hạ giới rẻ như bèo.”

Học giả Nguyễn Hiến Lê rất tinh ý và cũng rất hóm hỉnh khi ông đặt lời từ trong cuốn  Nghề Viết Văn của ông : “Một cây viết, một tập giấy, chút tham vọng là đủ cho cái nghề lạ đời ngộ nghĩnh ấy.”( Paul Valéry )

Và tiếp ngay đâù CHƯƠNG I, tác giả Nguyễn Hiến Lê dẫn thêm : “Viết một cuốn sách là làm một nghề cũng như chế tạo một cái đồng hồ.”( La Bruyère)

Hai nhận xét, hai góc nhìn không giống nhau. Một sự nghiệp với đồ nghề đơn giản, thật dễ với ai thích viết lách và một công việc rất khó với kẻ nào dám thử tay nghề để viết một cuốn sách.

Tìm hiểu và soi sáng các khía cạnh của cái dễ và cái khó trong nghề viết văn có thể đem lại đôi chút thú vị với nhiều người ưa đọc sách. Đến nay dẫu năm tháng qua mau và thế sự qua nhiều thay đổi, nhưng tác phẩm của các nhà văn lớn như Nguyễn Tuân vẫn còn có người đọc lại. Đọc tới đoạn văn sau đây, người ta nhận ra tâm sự rất thành thực của tác giả; tâm sự này cũng có thể là cốt lõi và hồn vía của một tác phẩm lôi cuốn và hấp dẫn:

...

Trước khi tôi bỏ Hà Nội, cô có gởi cho tôi một lá thư hỏi tôi độ này làm được những gì và tha thiết buộc tôi phải hồi âm cho thật dài. Rồi chỗ tái bút, cô phải kêu lên rằng tôi lười lắm, gần đây chẳng chịu làm gì cả. (Làm nghĩa là viết, phải không? Chứ tôi còn làm được cái thá gì ở cuộc đời này nữa, phải không cô Lạn Khanh ?)

Thật vậy, gần đây tôi lười lắm, nghĩa là không viết được tí nào. Việc trứ thuật chừng như chỉ còn hứng thú ở chỗ dự tính trong đầu thôi. Làm việc thấy khó khăn quá. Nhìn xuống cái màu trắng của tờ giấy, đã có bao nhiêu lần tôi lo sợ. Tôi không phải là một kẻ nghèo hèn trong lòng; vậy mà cầm đến bút định viết thì chữ không chịu ra (cũng như đã nhiều buổi, tôi mở sách đọc thì chữ không chịu vào), rồi tôi lại bỏ giấy bút nguyên thế mà chạy ra đường, ngồi lên một cái xe, trong bụng nghĩ lấy làm chê trách mình đến điều cái xe bao giờ cũng phải đỗ mình ở một chỗ nào...”

( Trích trong tác phẩm Nguyễn Tuân Bàn Về Văn Học Nghệ Thuật )


....

(còn tiếp)

**********************

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 6 )

BànThêmVề Truyện Ngắn  ( 6 )

Mỗi cây viết truyện ngắn lừng danh thường ẩn tàng trong trang viết cách mô tả cảnh đời và cảnh người rất linh hoạt, hấp dẫn. Ai đã từng đọc qua những kiệt tác của vài nhà văn phương Tây như : Gogol (1809-1852), Alphonse Đôđê (1840-1897), Jack London (1876-1916) .., hẳn không dễ quên nhiều hình ảnh và tình tiết các tác giả diễn tả trong tác phẩm. Một vài nhà văn phương Đông có biệt tài viết tuyện ngắn cũng để lại trong trang viết những cách quan sát, mô tả bằng mắt thấy tai nghe rất tài hoa. Khi đọc truyện ngắn của Nam Cao, người ta dễ dàng mường tượng ra những kiểu người ở ngoài đời, nhưng đôi khi Nam Cao còn có một nhận biết nhanh và ghi lại bằng vài dòng có vẻ thoáng qua vậy mà chẳng dễ quên với người nào từng sống nơi thôn dã : "Cái nhà anh Hoàng ở nhờ có thể gọi là rộng rãi. Ba gian nhà sạch sẽ. Hàng hiên rộng ở ngoài. Sân gạch, tường hoa. Một mảnh vườn giồng rau tươi rười rượi. Xinh xắn lắm."  ( Nam Cao / Truyện ngắn Đôi Mắt ).
  Còn cách diễn tả trong truyện ngắn của văn hào Lỗ Tấn có những nét rất đặc biệt, người đọc có cảm tưởng được thưởng lãm bức tranh của một nghệ sĩ lừng lẫy tiếng tăm. Xin trích một đoạn văn mở đầu nhiều người biết đến trong một truyện ngắn của ông :  
"Trên bãi đất bên sông, những tia nắng quái vàng vọt rút lui dần dần. Ven bãi, men sông, những lùm lá sòi thở hắt những tiếng khô khan xào xạc. Bên dưới, mấy con muỗi bay lượn vo ve. Trên đám lều tranh của người dân quê làm ngảnh mặt ra sông, những ngọn khói nấu cơm chiều dần dần thưa thớt. Bọn đàn bà, con trẻ đổ ra bờ sông té nước lên miếng đất trước nhà mình, rồi bầy ra đấy một chiếc bàn con và mấy cái ghế dài thấp lẹt sẹt. Người ta biết đã đến bữa cơm chiều. Những người già cả và đàn ông thì ngồi vào mấy chiếc ghế thấp, vừa phe phẩy chiếc quạt lá đan, vừa nói chuyện phiếm; trẻ con thì có đứa tới tấp, có đứa ngồi bên những gốc sòi cùng nhau chơi cái lối ăn thua bằng đá vụn. Bọn đàn bà con gái thì bưng ra món rau câu đen kịt, và thứ cơm gạo vàng như màu hoa thông, hơi bốc nghi ngút. Thuyền rượu văn nhân lướt ngang, mấy ông văn hào đối cảnh, hồn thơ nổi dậy, bảo rằng :
"Vô tư, vô lự, quả là cái lạc thú của nhà nông".
Thế nhưng lời nói của mấy ông văn hào có tí không đúng sự thật, là vì mấy ông chưa từng được nghe những câu của bà lão Chín Cân. Đúng lúc đó, bà lão Chín Cân đang nổi cơn thịnh nộ, đập cái quạt lá đan rách tươm vào chân ghế mà rằng :
"Năm nay bà bảy mươi chín tuổi, bà sống thế đủ rồi, bà không muốn mắt phải nhìn lũ "phá gia chi tử"; chết quách còn hơn. Sắp ăn cơm rồi mà còn đi ăn đỗ rang. Ăn hại đái nát !".
Con Sáu Cân, chắt gái của bà lão, tay cầm nắm đỗ, đang từ phía trước chạy lại, thấy tình hình như thế thì chạy tuốt ra phía sông, đứng nấp vào sau gốc sòi, thò cái đầu nhỏ có để hai "trái đào" ra mà nói lớn :
"Cái của trời đánh thánh vật không chết ấy !".
Bà lão Chín Cân tuổi đã rất cao mà tai chưa điếc lắm, tuy nhiên bà cũng không nghe rõ con bé nói gì và vẫn tiếp tục : 
"Rõ thật mỗi đời một thêm kém sút !".
Phong tục thôn này có chỗ đặc biệt là các bà sinh nở phần nhiều thích đặt tên tục cho con theo cái số cân lạng của đứa bé lúc mới lọt lòng. Từ ngày ăn mừng "ngũ thập đại thọ" đến giờ, bà lão Chín Cân dần dần sinh ra trái chứng, bất bình, thường phàn nàn rằng lúc bà còn trẻ, trời không nóng nực như bây giờ, hạt đỗ bây giờ cũng cứng hơn ngày trước : nghĩa là, tóm lại, thời buổi bây giờ hỏng cả. Phương chi con bé Sáu Cân lại nặng kém cụ bà nó những ba cân, mà so với cha nó, lão Bẩy Cân, nó cũng kém mất một cân, thật đúng là đã thành cái lệ bất di bất dịch mất rồi, cho nên bà càng nói khỏe :

"Rõ thật mỗi đời một thêm kém sút !". ( Tuyển Tập Lỗ Tấn / Truyện ngắn Sóng Gió) .
Trong cuốn Tuyển tập Lỗ Tấn qua bản tuyển dịch và chú thích của Dịch Giả Giản Chi còn thêm những lời giới thiệu và bình luận hàm xúc nhiều ý nghĩa. Xin tóm lược vài nhận định trong Lời Người Dịch  của Dịch giả Giản Chi nơi cuốn Tuyển tập Lỗ Tấn : "... Về mô tả nhân vật và phân tích tâm lý thì các nhà phê bình đều nhận rằng Lỗ Tấn quả là "bậc thầy", các tác giả Trung Hoa gần đây ít ai theo kịp. Ông không mô tả tỉ mỉ mà chỉ chấm phá, theo cái phép "vẽ người cần nhất vẽ cặp mắt, chứ không cần tỉa tót từng sợi tóc". Ông rất kỵ rườm lời... Cái đặc sắc nổi bật trong câu văn Lỗ Tấn là ngắn gọn, rất cô đọng... Thêm vào đó, ông lại sở trường về trào phúng, lối trào phúng duyên dáng...". Và , ... "Thảo nào người ta không lấy làm lạ khi thấy tác phẩm của ông được dịch ra rất nhiều thứ tiếng  và được hoan nghênh cả ở Á châu lẫn Âu, Mỹ".


Khi nói đến một nhà văn có nhiều tác phẩm giá trị văn chương, người ta thường phân tích về bút pháp và những đặc sắc nổi bật trong tác phẩm của tác giả. Nhà văn Nguyễn Tuân, tác giả Vang Bóng
Một Thời nhiều người đọc biết đến, trong một bài viết với tựa đề Thạch Lam (1957), đã viết về Thạch Lam với nguồn cảm hứng ít thấy. Xin mạn phép trích vài đoạn ngắn nhà văn Nguyễn Tuân viết về Thạch Lam : "... Thạch Lam là một trong số những nhà văn được nhiều cảm tình của người đọc. Lời văn Thạch Lam nhiều hình ảnh, nhiều tìm tòi, có một cách điệu thanh thản, bình dị và sâu sắc. Dưới cái hình thức không những thoát ra khuôn sáo cũ của cách hành văn đương thời mà lại có rất nhiều đức tính sáng tạo ấy, văn Thạch Lam đọng nhiều suy nghiệm, nó là cái kết tinh của một tâm hồn nhạy cảm và từng trải  về sự đời... Ngày nay, đọc lại Thạch Lam, vẫn thấy đầy đủ cái dư vị và cái nhã thúy của những tác phẩm có cốt cách và phẩm chất văn học. Mặc dù in ra ít, sách Thạch Lam có đánh dấu lại được cái tâm hồn súc tích, rộng rãi và tiến bộ của một nhà văn xuôi chân chính... Nói đến nghệ thuật của Thạch Lam, tức là nói cụ thể đến nghệ thuật viết truyện ngắn của Thạch Lam. Một số truyện ngắn của Thạch Lam có thể coi như là mẫu mực được. Có những truyện ngắn Thạch Lam, ở cái thời bấy giờ, đọc xong thấy nó đọng lại trong người ta như một câu hỏi bức thiết của tác giả, như một lời trách móc kín đáo của nhân vật truyện... Những "cô hàng xén" tuy không lên tiếng đòi quyền sống trong truyện nhưng qua kẽ dòng truyện, vẫn như hỏi thầm độc giả... "
Nhà văn Nguyễn Tuân cũng có vài dòng chia sẻ kinh nghiệm riêng tư và chân tình trong bài viết về Thạch Lam : "Đọc truyện, tôi thích những tác giả có cái bút lực dựng đám đông tấp nập, ồ ạt nhiệt náo, quát thét, vận động nhiều, hành động nhiều hơn bàn bạc. Nhưng tôi lại thích cả những cách diễn đạt trầm trầm mà chuyển, đêm dài một bóng một đèn, một nhân vật đó và mình, thấy cũng thấm đáo để". Và, ... "Cái chính trong truyện là nhân vật có làm, phải làm cái này cái kia, nhưng nhân vật còn phải có cảm có nghĩ, có suy nghĩ nữa. Và cái thế giới bên trong đó của một nhân vật rất là cần cho sinh khí tiểu thuyết. Cái phần ấy mới đem đến cho nhân vật một cái chiều sâu và do cái nhã thúy đó, mới thỏa mãn được bạn đọc và giúp gì cho bạn đọc". (Nguyễn Tuân Bàn Về Văn Học Nghệ Thuật / Trích trong bài viết Thạch Lam ).
....
 (còn tiếp)
Vân Võ Hoài Phương
********************** 

Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 5 )

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 5 )


  Nghệ thuật khắc họa nhân vật là một trong những thế mạnh của nhiều nhà văn. Vài nhà thơ tài ba cũng ‘vẽ chân dung’ rất giỏi. Nhìn chung, nhà văn có lợi thế khi ghi lại diện mạo các nhân vật, vì viết để kể về ngoại hình nhân vật bằng văn xuôi dễ hơn văn vần. Tuy thế, những bức chân dung bằng thơ nổi tiếng vẫn được nhiều người ưa thích vì ý tứ cô đọng và tính hài hước nhẹ nhàng.

Ai đã biết về Văn học sử Việt, thường biết đến một thời huy hoàng với nhiều nhà văn có tài mô tả các nhân vật trong nhiều tác phẩm. Ngày nay, nhiều người vẫn còn nói đến nhân vật Xuân Tóc Đỏ của “vua phóng sự” Vũ Trọng Phụng, hoặc Chí Phèo và Thị Nở của nhà văn nổi tiếng về truyện ngắn Nam Cao.

Phân tích tài nghệ mô tả các nhân vật trong tác phẩm văn chương, nhà văn Nhất Linh, tác giả cuốn Viết và đọc tiểu thuyết (1961), đã sớm nhận ra có hai “lối tả” khác nhau:

“Tây phương có lối tả tỉ mỉ từ lông mi, lông mày, mắt mũi, mồm, tả thật dài và tả ngay một lúc.

Đông phương thì ưa tả bằng vài nét đơn sơ”.

Có thể coi đôi lời ngắn gọn trên là nhận xét tổng quát để hiểu thêm về cách mô tả nhân vật trong nghệ thuật viết văn và đọc văn. Lối tả Đông phương “bằng vài nét đơn sơ”, có lẽ rất hợp với nhà văn Nam Cao ở một vài tình tiết nào đó khi phác họa vài nét về nhân vật Chí Phèo:

“Hắn vừa đi vừa chửi. Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao: Đời là tất cả nhưng cũng chẳng là ai. Tức mình, hắn chửi ngay tất cả làng Vũ Đại. Nhưng cả làng Vũ Đại ai cũng nhủ: “chắc nó trừ mình ra!”. Không ai lên tiếng cả. Tức thật! Ồ thế này thì tức thật! Tức chết đi được mất! Đã thế, hắn chửi cha đứa nào không chửi nhau với hắn. Nhưng cũng không ai ra điều. Mẹ kiếp! Thế thì có phí rượu không? Thế thì có khổ hắn không?”...

(Một đoạn văn trong truyện ngắn CHÍ PHÈO của NAM CAO )

Chỉ với “vài nét đơn sơ”, đoạn mở đầu truyện ngắn của Nam Cao đã ‘vẽ’ thành công và ‘đưa’ được một con người từ ngoài đời bước vào một truyện ngắn.

Người ta thường nói đến văn tài và bút lực của một nhà văn. Phải chăng văn tài là những nét đặc sắc trong tác phẩm? Còn bút lực... có phải là nhà văn đã có nội lực hơn người, “vung bút cùng khí công” sáng tạo ra vài ấn tượng độc đáo? Những cái hay trong giới sáng tác văn chương thường được người trong giới nghiên cứu văn học biết đến, còn với ai ưa chuộng cả văn chương và văn học thì hẳn nhiên là được lãi gấp đôi, bởi, vừa được thưởng thức văn chương và vừa được hiểu thêm tài nghệ ‘nấu nướng’, ‘thêm mắm thêm muối’ trong việc bếp núc của dân văn nghệ.

Thuật lại nét vẻ bên ngoài một cách linh hoạt thường thấy ở một vài tác giả truyện ngắn. Những nhà văn đa tài và nổi tiếng với thể loại truyện ngắn còn tỏ ra có đôi mắt tinh tường và có tầm nhìn xa trông rộng, chẳng những như một họa sĩ vừa giỏi tay nghề vẽ chân dung và vừa giỏi về mầu sắc khi vẽ về quang cảnh thiên nhiên. Xin trích dẫn một đoạn văn trong truyện ngắn Cô Hàng Xén của nhà văn Thạch Lam, nhà văn nổi tiếng trong Nhóm Tự Lực văn đoàn. Ông cũng là nhà văn tiên phong viết truyện ngắn Việt Nam. Truyện ngắn Cô Hàng Xén của Thạch Lam đến nay vẫn còn được nhiều người đọc và có thể nói, những nhà văn thế hệ sau còn học được nhiều điều quí giá qua tác phẩm được coi là một truyện ngắn mẫu mực, một truyện ngắn hay và có "lối tả nội tâm nhân vật rất tài tình". 

CÔ HÀNG XÉN

Cô Tâm bớt mệt hẳn đi khi nhìn thấy cây đa và cái quán gạch lộ ra trong sương mù. Cùng một lúc, dãy tre đầu làng gần hẳn lại, cành tre nghiêng ngả dưới gió thổi và nghe thấy tiếng lá rào rào và tiếng thân tre cót két. Cô sắp về đến nhà rồi, gánh hàng trên vai nhẹ đi, và những cái uốn cong của đòn gánh bây giờ nhịp với chân cô bước mau. Cô thấy chắc dạ và ấm cúng trong lòng, bỏ hẳn nỗi lo sợ từ nãy vẫn quanh quẩn trong trí khi cô qua quãng đồng rộng, trơ gốc rạ dưới gió bấc vi vút từng cơn.”

(Cô Hàng Xén / THẠCH LAM )

..........

(còn tiếp)

**********************

Thứ Sáu, 23 tháng 11, 2012

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 4 )

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 4 )


Một câu hỏi thường được đặt ra với ‘chủ nhân tương lai’ của một truyện ngắn: “Truyện ngắn sắp tới đây sẽ viết về chủ đề nào? Chủ đề tình yêu hay chủ đề xã hội với những suy nghĩ, ưu tư về một quãng đời phong ba bão tố?”.

Đôi khi, chọn đúng chủ đề, là một trong những yếu tố quan trọng với một truyện ngắn. Bạn trong độ tuổi sức khỏe tràn đầy, mặc nhiên bạn sẽ chọn chủ đề tình yêu, thí dụ một tiếng sét ái tình sau cái chớp mắt của một giai nhân hoặc tiếng cười khúc khích khiến chàng họa sĩ buông rơi bút vẽ, lúc người đẹp lả lướt thướt tha bên thềm vắng. Đó, hai tình huống vừa thoáng kể qua đã làm bạn đọc quan tâm và muốn biết thêm đoạn sau, liệu một hai chuyện tình này sẽ mỗi lúc hồi hộp thêm lên hay sẽ muôn đời tiếc nuối giống lời bản tình ca đã nghe ngày nào?

Những cây viết truyện ngắn lâu năm biết rằng ‘xương cốt’ một truyện ngắn là một tình huống đã được tác giả nghiền ngẫm kỹ. Một tình huống chọn lọc và chỉ một mà thôi trong một truyện ngắn, nếu bạn muốn truyện ngắn ấy hay và ngắn, gọn đúng theo đặc trưng thể loại này. Qua nhận định vừa nói đến, ta hiểu thêm, các tác giả quá tham lam tình huống sẽ ít có cơ may thành công khi viết truyện ngắn. Khán thính giả mong chờ nghe xem nghệ sĩ biểu diễn solo đặc sắc nhưng buồn biết bao khi bị nghe cả một bản giao hưởng nhạt và ngán chưa từng biết đến! (Theo một ý của Paul Bourget ).

Với người sống qua thời tuổi trẻ và nay bước vào tuổi trung niên thì những trang viết về một quãng đời lên thác xuống ghềnh và nhiều thử thách thường thích hợp và dễ viết hơn. Tác giả truyện ngắn nhìn thấy hướng tới của chủ để với thuận lợi bằng trải nghiệm tích luỹ nhưng vẫn cần chọn lựa một tình huống cần thiết, và điều cần nhất là tình huống phản ảnh từ đời thực, tức là không giả tạo. Cái hay của một truyện ngắn có khi chỉ là một cảnh rất tình cờ, một tình huống mà ngay chính một, hai nhân vật trong truyện ngắn cũng ngỡ ngàng, ngẩn ngơ trong một, hai phút. Những truyện ngắn hay thường làm người đọc tưởng tượng thêm về quãng đời sau của các nhân vật trong truyện, dù rằng tác giả đã chuyển sang viết một truyện ngắn khác.

( còn tiếp )

Vân Võ Hoài Phương

**********************

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 3 )

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 3 )


  Những người ôm mộng sau này có ngày là một cây bút trong làng văn, làng thơ thì ngay từ những ngày đầu khởi nghiệp thường rất ưa thích tìm đọc và sưu tầm vài câu châm ngôn hay, hoặc các thành ngữ hữu ích giúp họ thêm bền chí. Sở thích riêng tư tốt đẹp này giống tựa niềm vui có một hobby ( "thú tiêu khiển, sở thích làm vài việc trong khi rảnh rỗi.." ) và, nhìn về mai sau có khi một sở thích từ thời còn trẻ sẽ luôn bên họ đến ngày cuối đời. Riêng với những ai sáng tác văn, thơ thì các câu thành ngữ, châm ngôn thường được coi là chất xúc tác giúp họ sáng tác hay hơn, uyển chuyển hơn.

Trong số các nhà văn, nhà thơ lừng danh trên thế giới, có không ít vài “nhà” khởi nghiệp với hai bàn tay trắng. Câu nói “hoàng-liên tuy đắng, cái nghèo còn đắng hơn”, nhiều người đã biết, thế nhưng tại sao vài thi nhân, văn nhân vào đời với cái nghèo đuổi sát sau lưng, miệng ngậm vị đắng cuộc đời mà sau lại lưu danh với nhiều người mến mộ? Phải chăng họ đã sống và luôn bền lòng nghĩ tới một câu châm ngôn “không sợ nghèo, chỉ sợ không có chí”?

Những câu thành ngữ, hoặc vài châm ngôn, hay mấy quyển sách với người mới khởi nghiệp văn chương chẳng khác nào chiếc địa bàn để tìm phương hướng. Thế nhưng đôi khi có người vẫn bị lạc lối, thì ra tuy có đọc sách, nhưng có người học được cái hay và may mắn thành đạt, lại có người học theo cái dở nên bỏ lỡ một quãng đời. Một câu danh ngôn tựa tiếng chuông cảnh báo cho những ai ham đọc sách: “sách có thể là hay là dở”.

Thật ra nói đến sự thành đạt thì thể nào cũng có rất nhiều ý kiến khác nhau. Có những người chỉ thành đạt lúc đầu hoặc một quãng đời, tên tuổi đã có trên văn đàn nhưng tác phẩm theo nhau đi vào quên lãng. Cách đây nhiều năm, tôi đọc được ở đâu đó một tác giả viết đến hơn 50 cuốn tiểu thuyết, nhưng từ đó đến nay chẳng thấy ai còn nhắc nhở đến tên tuổi và các tác phẩm với mức độ sáng tác đáng gờm này.

Từ hiện tượng trên, người ta hiểu ra một điều: khi các tác phẩm ít giá trị khuất dần theo ngày tháng, thì tên tác giả cũng ít ai quan tâm và nhớ đến. Nhưng còn có một, vài hiện tượng khác hẳn là lạ thay trên đời từng có một, hai văn nhân, thi nhân chỉ làm vài bài thơ hoặc viết một cuốn truyện, lại được lưu danh muôn thuở. Những tác phẩm của các tác giả được lưu danh với đời thường là những quyển sách nhiều người còn đọc mãi.

Tuy nhiên, nói đến việc đọc sách lại thấy ra những góc nhìn khác biệt. Đã có người nói “người đọc giỏi là người đọc được những gì giữa hai hàng chữ” (?). Ông thầy nào phán câu này với đám học trò chẳng khác nào một lời thách đố. Lại còn một câu nhiều người từng biết “Trò dốt đâu phải tại thầy” (?!).

Nhân viết đến đoạn kết, người viết chợt nhớ đến một truyện cổ, kể về một cảnh thầy, trò rất ‘ngoạn mục’ và hấp dẫn có thể còn hay hơn các truyện mới ngày nay. Mời bạn gần xa thưởng thức và gởi lời chúc vui trong những ngày rét lạnh.

*

Sưu tầm Truyện cổ



CON KHÁ HƠN THẦY

Xưa có ông thầy học lười nhác có tiếng, đến nỗi không có một tên học trò nào cả.



Nhưng quái lạ! một hôm, lại có một anh đem giàu cau đến xin vào học.



Thầy bảo:



-Nhà ta không có án thư, con xem nhà ai có, mượn tạm một cái đem về đây để ta làm lễ Thánh.



Anh học trò trình lại thầy rằng:



-Con không biết mượn án thư vào đâu bây giờ. Để con xin cúi khom lưng xuống làm cái án thư, cho thầy khấn Thánh cũng được.



Thầy nghe nói bật cười, chắp tay vái trò, bảo rằng:



-Thế thì con khá hơn thầy nhiều rồi. Con không cần phải học thầy làm gì nữa.


Theo trong sách TRUYỆN CỔ NƯỚC NAM



của Tác Giả ÔN NHƯ NGUYỄN VĂN NGỌC

******************************************

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2012

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 2 )

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 2 )


Nhân có dịp bàn thêm về thể loại truyện ngắn, người viết chợt nhớ đến những truyện ngắn mới xuất hiện trên các trang webb văn học và trên các tạp chí, bán nguyệt san trong những năm gần đây với nhiều tên gọi rất mới mẻ, như: Truyện ngắn có thật, Truyện ngắn online, Truyện ngắn mini, Truyện ngắn 100 chữ...

Thể truyện ngắn mới xuất hiện này có gốc gác từ truyện ngắn hiện đại những thời trước, tức là có liên hệ ‘dây mơ, rễ má’, có tính huyết thống, họ hàng thân thích với truyện ngắn hiện đại. Bằng chứng đơn giản là cùng chung những chữ truyện ngắn, một thể loại bằng văn xuôi, đặc biệt ngắn, gọn và gây nhiều thích thú với người đọc.

Đôi khi người ta thấy xuất hiện thêm Chuyện ngắn hoặc Chuyện ngắn nhất. Có người diễn giải vài Chuyện ngắn này chỉ là một cách tìm tòi cái mới, một thể nghiệm có thể xuất phát từ các cuộc chuyện trò thường ngày và họ phát hiện thêm là những chữ chuyện ngắn ít thấy được nói đến trong vài cuốn từ điển. Từ đó ta suy gẫm, trước kia và hiện nay, người ta coi chuyện ngắn chưa hẳn là một thể loại văn chương chăng ?

Hiện nay, truyện ngắn đương đại được chọn đăng mỗi ngày một nhiều thêm. Người đọc ưa chuộng các thể loại văn xuôi thường thấy rất nhiều truyện ngắn với những phong cách đa dạng và với những tài năng nghệ thuật viết khác nhau. Khi thì giản dị chỉ là truyện ngắn, lúc lại thêm sau hai chữ truyện ngắn là những chữ như: cực ngắn, cực hay và lúc này chưa thể đoán chừng nay mai có thể thêm ra những “truyện ngắn hay cực kỳ” cũng nên! Thật đúng là vườn văn nghệ trăm hoa đua nở.

Người ta thường nói cách diễn đạt của người phương Tây ít nhiều khác cách diễn đạt của người phương Đông. Dân Tây phương ít khi dùng đến hình ảnh “vườn tược”, “hoa thơm, trái ngọt” để nói đến hiện tình văn chương nước họ. Còn người Đông phương lại thích ví von, dùng nhiều hình ảnh thiên nhiên để nói về văn, thơ và chữ nghiã. Khi thì “vườn văn nghệ thêm hoa, khởi sắc”, có lúc “ngát thơm   của những loài hoa lạ”, và còn nữa... với “cỏ thơm” và nhiều “kỳ hoa, dị thảo” đó đây. Một sắc thái văn nghệ dịu dàng, trữ tình như vẻ đẹp thiên nhiên nhiều sắc mầu rực rỡ. Người ta tưởng như đến với thơ, văn, lời ca, tiếng nhạc là đến một nơi vườn xanh mát, có cỏ thơm cùng trái chín, có những loài hoa ngạt ngào sắc hương, có những niềm vui ẩn mật của cuộc đời.

( Còn tiếp )

Vân Võ Hoài Phương

**********************

Chủ Nhật, 28 tháng 10, 2012

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 1 )

Bàn Thêm Về TRUYỆN NGẮN ( 1 )


Lâu nay giới thưởng ngoạn văn, thơ, nghệ thuật và giới nghiên cứu, lý luận, phê bình thường biết đến một câu bình phẩm: “Cái hay thì chưa mới; cái mới lại chưa hay”. Lời nhận định, đánh giá này nếu đem ra phân tích, ta thấy rõ có hai vế. Vế thứ nhất “cái hay thì chưa mới”, ý nói tác phẩm hoặc cách trình diễn tuy hay nhưng là cái hay đã biết rồi. Còn vế sau “cái mới lại chưa hay”, hẳn là cái mới này tuy mới nhưng xét ở mức độ hay thì chưa được điểm nào.

Có người cho câu bình phẩm trên là quá khắt khe, một đòi hỏi quá cao của những người kỹ tính. Có ý kiến thêm rằng trong bất kỳ lãnh vực nghệ thuật hay trong văn, thơ có được cái hay hoặc giả có được cái mới là tốt, nghĩa là đã thoát khỏi tình trạng ‘nghèo đói’ về văn hóa, đã được đổi mới về tinh thần. Tuy nhiên vẫn có người góp tiếp một ý là các văn, thi, nhạc sĩ.. và nghệ sĩ là những người luôn có tinh thần sáng tạo, vậy thì khi ta thưởng thức một tác phẩm hoặc một trình diễn nghệ thuật, bỗng gặp “cái hay thì chưa mới”, còn “cái mới lại chưa hay”, liệu chúng ta sẽ ngồi tĩnh trí như pho tượng hay chúng ta sẽ vỗ tay nồng nhiệt đây?

Câu nói “chín người, mười ý” quả thật là rất đúng khi người ta nói đến chuyện khen, chê.

Từ tầm nhìn trên, chúng tôi thử nhận định những cái hay, cái mới trong vài tác phẩm của các tác giả truyện ngắn hiện đại như nhiều người trong giới nghiên cứu văn học đã từng biết đến.

(Còn tiếp)

Vân Võ Hoài Phương

**********************