Hiển thị các bài đăng có nhãn tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Ngày Lễ Và Nghỉ Lễ

Ngày Lễ và Nghỉ Lễ




Hôm nay là Thứ Hai, ngày 9, April, 2012 – theo lịch Thụy Điển, vẫn là Ngày Lễ. Dân bản địa nói chung và những người làm nơi văn phòng, công xưởng..., giáo sư, học sinh, sinh viên đều được nghỉ ngơi, vui với việc nhà hoặc thăm viếng người thân, bạn hữu.
Ai từng sống qua vài năm tại Thụy Điển thường biết, các ngày lễ nơi xứ lạnh này có vài khác thường và rất đặc biệt. Vào dịp ngày lễ trọng đại như Lễ Påsk (Lễ Phục Sinh), hay dịp Lễ Jul (Giáng Sinh), hoặc dịp đón mừng năm mới "Nytt År"; theo phong tục tập quán nơi đây, vào những dịp lễ này, dân bản địa thường nghỉ lễ không chỉ một ngày- mà nghỉ thêm- trước và sau ngày lễ. Tập quán nghỉ trước và sau ngày lễ đã có từ xa xưa, và lễ Påsk / lễ Phục Sinh năm nay, ai nấy hân hoan với ba ngày được nghi, suốt từ ngày Påsk-afton [ afton, trong tiếng Thụy Điển, nghĩa là long trọng.. ], -đây là ngày trước ngày lễ Phục Sinh. Đặc biệt trong ngày Påskafton, bữa chiều tối của những nhà vẫn giữ được nếp văn hóa xưa, người ta tưng bừng và sống với tinh thần long trọng đón ngày đại lễ...
Ngày hôm qua là ngày chính thức Lễ Phục Sinh, tức Påsk. Dân bản địa gặp nhau, thường long trọng chào câu:“GOD PÅSK !”; hôm qua, tôi cũng nhận được lời chúc tốt lành đó của một cô láng giềng Thụy Điển ở cùng lối xóm ! Bỗng nhiên, cảm nhận một niềm vui lâng lâng, vui khỏi nói...
Ngày hôm nay, theo lịch Thụy Điển là ngày Annandag Påsk. “Annan”, nghĩa là “nữa”/”còn lại”; “Annandag” là ngày nữa, ngày còn lại, và “Annandag Påsk” là [thêm] ngày nữa Påsk. Kể qua như thế, lễ Phục Sinh nơi đây, tính ra có tới 3 ngày. Trước 3 ngày này, dân Thụy Điển còn được nghỉ một ngày lễ nữa. Đó là ngày lễ Långfredagen vào ngày thứ Sáu, ngày 6, April. 2012 [ "Ở nơi đây, có nhiều ngày nghỉ lễ quá ta !" ] Đương nhiên ai đi làm, có công việc nơi công xưởng... thường được hưởng lương gấp đôi. Tính qua, dịp nghỉ lễ này, dân bản địa được nghỉ liền tới 4 ngày.



*



Nhân nghỉ vài ngày lễ, đến hôm nay tôi mới nhớ ra, lâu nay tôi ít ngó ngàng đến “kho” sách, tuy gọi là “kho sách”, nhưng chỉ có mươi quyển. Thế nhưng niềm vui vô bờ là nhìn lại những cuốn sách bạn hữu gởi tặng hay được trao tặng -(xin nói trước, nhiều dịp tác giả sách gởi tặng hay trao tặng, thường viết lời đề tặng tới một vài bút hiệu trước của người viết trang này..)-... nhất là nhìn lại những dòng lưu bút rất đặc biệt... có những nét chữ như ‘cò bay thẳng cánh’ và có những trang với vài dòng thủ bút, mới nhìn ngỡ là nét chữ của một y, bác sĩ nổi tiếng thế giới !
Xin hẹn với bạn đọc và bạn hữu gần xa, vài ngày nữa, có thể tôi sẽ lựa chọn được một hai tác giả, ‘đại diện’ hai khuynh hướng có những nét viết đặc sắc gởi tặng lưu lại và sẽ giới thiệu trên trang Sổ Tay Văn Nghệ.



Vân Võ Hoài Phương
********************

Thứ Sáu, 27 tháng 1, 2012

Vài Dòng Vui Xuân


Một năm mới thường đem đến nhiều nét vẻ mới lạ với nhiều người. Trong các ngày thưởng Xuân đón Tết, người ta mặc những bộ trang phục đẹp và đi đứng có vẻ giữ ý giữ tứ, lời nói cũng nhũn nhặn và nụ cười luôn nở trên môi, kẻo, sợ “giông/xui” cả năm. Nghĩ xa nghĩ xôi thêm đôi chút, kể ra quanh năm ai ai nấy “thấm nhuần chân lý” giản dị này , cuộc đời hẳn vui biết mấy ! Bạn có thấy vui và hên không khi mỗi sáng nhìn thấy nụ cười tươi nở của người thân trong gia đình hay của láng giềng ở gần nhà bên? Hình như các thế hệ trước đã thầm nhắc nhủ chúng ta không chỉ về giá trị vật chất mà còn lưu ý về giá trị tinh thần và tình cảm trong các ngày chúng ta vui Tết, mừng Xuân.
Từ xa xưa, tháng Giêng được coi là “ra Giêng ngày rộng, tháng dài”, nghĩa là thanh thản, “đời còn dài, tương lai còn rộng.” Dẫu mấy ngày cuối năm “chạy ngược chạy xuôi”, “rối tinh măng miến, mộc nhĩ, nấm hương...”(theo cách nói dân giả ), thế nhưng, đúng vào lúc pháo nổ đùng đoàng, vị gia chủ nhà nào nhà nấy, lấy lại được nét vẻ nghiêm trang và hân hoan đón một năm mới vừa kịp tới. Nhà cửa gọn gàng, và chọn sẵn một diã nhạc vui tươi để sau phút giao thừa “play” đón mừng Xuân mới, rước ông Phúc vô nhà. Người ta thường tin rằng, một khi ông Phúc vào nhà, nhìn thấy vẻ mặt gia chủ niềm nở, ân cần thì năm tới trong nhà nhiều phước lộc. Nhân việc này, bạn tôi nói: ”Những dân có ‘tín ngưỡng’, xem chừng được nhiều người ưa mến, cảm thấy dễ gần hơn.”
Dân Âu, Mỹ cũng rất coi trọng những giây phút thiêng liêng khi năm cũ giã từ và những phút đầu tiên năm mới tới. Dù là ai, sống tại đất nước nào, thuộc dân tộc nào... vào giây phút giao thoa của vài phút ngắn ngủi giữa cũ và mới đó, hẳn người đó sẽ cảm thấy bâng khuâng ít nhiều, nếu như từng biết dòng thời gian đã trôi đi không bao giờ trở lại.
Sau tết, một bạn thân gặp tôi nói vài chuyện tâm tình, ngồi bên ly cà phê chưa được bao lâu, anh bỗng nhiên hỏi: “Tại sao ở nhiều nơi, nhiều nước trên thế giới, dù là khác ngôn ngữ, khác lối sống, nhưng lúc thời điểm năm cũ qua năm mới tới, ai ai cũng cởi mở thân tình, khách đến nhà là ưu ái mời uống nước, luôn tỏ ra có sự kính nhường và vui mừng? Anh có biết tại sao không?” Tôi cười, nhìn anh: “ Ôi, ly nước cà phê của tôi hôm nay có giá trị quá nhi! Anh hỏi câu hỏi này, tỏ ra anh rất tinh tế. Nếu như anh trả lời câu hỏi này, anh sẽ nói như thế nào?” “Dễ quá mà!”- Bạn tôi nói- “Bởi vì, ai cũng mong muốn cuộc sống chung tốt đẹp hơn năm cũ, được sống những ngày thanh thản và vui vẻ, cuộc đời có ý nghiã hơn.”
Xin mượn câu chuyện vui với bạn mới đến thăm tạm ngưng nơi đây.
THÁNG 1. 2012
Vân Võ Hoài Phương
********************

Thứ Năm, 14 tháng 10, 2010

ĐỌC VUI VÀI PHÚT / Đoản văn phương xa

 * Trang Sổ Tay Văn Nghệ trong tuần mời bạn đọc,
đọc đoạn mở đoản văn Một Ngày Qua để vui
vài phút với người viết phương xa..

*
MỘT NGÀY QUA

 Những ngày thời tiết chuyển mùa thường là những ngày nửa mưa nửa nắng. Sáng sớm tinh mơ lúc tôi đến sở làm, khoảng không gian ngoài đường mát lạnh. Mưa lắc rắc vài hạt và không khí trong lành ban mai quyện trong màu sáng dần của một ngày mới làm tâm trí thêm một chút bình yên. Một ngày bình thường nơi xứ xa với tôi thường bắt đầu với hình ảnh đó. Và rồi sau những giờ làm, sau lúc đã cởi bộ quần áo thợ để lại xưởng làm, tôi ra về với niềm vui mới. Lúc này là những giờ phút tự do của tôi. Trên đường trở về nhà, tôi có thể vui chân ghé qua thăm vài nơi nào đó, nói giả dụ một, hai tiệm bán vài thứ tôi cần. Những thiệp chúc mừng xinh xinh màu sắc trang nhã và vài cây viết hoặc cũng có khi một tình cờ mua được vài tặng phẩm ưng ý dành cho ngày vui sắp đến.
Chiều nay, tôi thong thả tản bộ vào khu trung tâm. Nơi đó với dòng người qua lại tấp nập. Bên dòng sông nhỏ chảy lượn giữa trung tâm là chiếc cầu của một thời cổ điển xa xưa với tay vịn bằng thép đen quen thuộc, chiếc cầu xinh gọn nối liền hai đường phố có nhiều tiệm mua bán. Một quán cà phê nhỏ nằm ở lối rẽ vào đường nhánh mà chủ nhân có lẽ là một tay có tâm hồn nghệ sĩ, nên nhìn qua cảnh ngoài của quán cũng biết: bên đường dẫn vào cửa quán là một hàng giậu cây xanh thấp, vài bồn hoa rực rỡ bên hiên. Tiếng nhạc êm dịu từ trong quán tỏa ra, dễ làm những ai cần vài phút thư thả tâm hồn dừng chân ghé lại. Ngồi bên bộ bàn ghế đặt trước lối vào quán kia, nhâm nhi một ly nước rồi tình cờ nhìn ngắm dòng người qua lại trên quãng đường cách đó không xa kể ra cũng cảm thấy đời có thêm một chút hương vị.
Tôi đã một, hai lần có ý định hôm nào rảnh rổi vào quán bên đường, thong thả ngồi gần chiếc bàn nào đó vắng khách, chờ cô phục vụ bàn tươi trẻ đội chiếc mũ nom có vẻ mảnh mai, nụ cười mến khách, dáng vẻ hòa dịu bước đến gần, liền gọi một ly nước và ngồi uống bên hiên để... thử tâm trạng lúc đó ra sao. Có thể đó là một cách thử nghe xem tâm hồn ta lúc này còn lên tiếng không? hay đã im hơi lặng tiếng từ lâu rồi... Nhìn vài khách uống ngồi thảnh thơi bên quán, thoáng nghĩ tới cuộc đời nay đến mai đi, chợt thấy lòng hơi luyến tiếc...
Thế rồi mải tìm mua vài đồ dùng, quên luôn việc vào quán lúc nào không hay. Còn bây giờ, tôi đang bước những bước gần đến lối rẽ bên đường. Mắt đã nhìn thấy quán cà phê với vẻ dịu dàng hấp dẫn, tâm tư bỗng thấy xao động bởi một mong ước ngắn ngủi thi vị hoá cuộc đời vẫn là mong ước. Hình như có mùi cà phê thơm thoảng bay trong gió đâu đây...
- Kìa, chào anh. Mấy bữa nay tôi mong anh hoài.
Nhận ra bạn quen cũ, tôi cũng mừng rỡ:
- Chà... Vài tuần nay anh ở nhà luyện môn chi, chẳng thấy anh đến tôi.
Bạn tôi cười:
- Thong thả tôi sẽ kể anh nghe.
Nói xong câu này, ánh mắt anh nhìn tôi vui mừng. Chúng tôi bước bên nhau, anh nói tiếp:
- Việc này nhất thiết cần có anh góp thêm vài lời. Hiện nay tôi ở thế tiến cũng dở mà lùi cũng dở. Dẫu anh kém tôi vài tuổi, nhưng anh biết đó, thường những việc rối lung tung beng như việc này, tôi vẫn nghe theo lời khuyên của anh.
Tôi cười khiêm tốn, nói một câu vui:
- Anh Đạt ạ, nhỡ tôi khuyên anh một câu "tình thế lúc này, anh nên dừng lại". Liệu anh có nghe theo lời khuyên đó không?
Bạn tôi vỗ nhẹ vai tôi:
- Kià quán nước giải khát kia rồi. Tôi và anh nên dừng lại nơi này làm vài ly nước đã.
Đạt vừa nói vừa chỉ tay về bên đường, tôi nhìn theo hướng anh nói thấy đúng là quán cà phê tôi nhìn thấy trước đó. Thường vào những dịp tôi đến anh, hôm nào anh sắp đặt ly, tách kỹ lưỡng; tôi biết ngay anh sắp nói với tôi một chuyện tâm tình. Còn hôm nay?...
- Kiếm ra chỗ ngồi dưới nắng mặt trời ở mé hiên kia, có thể khỏe thêm được một chút. Mùa Hè đã đến và vẫy gọi khắp nơi, anh và tôi hôm nay gặp một ngày nắng để hàn huyên trò chuyện. Mấy khi gặp bạn thân tình, mong chi nữa!
Đạt cười, trông anh dễ trẻ lại vài tuổi. Thường những lúc gặp bạn bè nói vài chuyện vui, trong tâm hồn nhiều người bỗng cảm thấy tươi mát. Trên nét mặt bạn tôi hôm nay, niềm vui đã xoá đi vài nếp nhăn xưa cũ. Đạt bước nhanh nhẹn bên tôi, anh nói tiếp:
- Suốt quãng đời, đâu được mấy bữa thong thả như hôm nay. Bạn ơi, chiều nay tôi cần anh bàn thêm một việc. Bữa nay anh phải giúp đó.
Tôi chẳng còn biết nghĩ sao và tự nhiên tôi bỗng ho khan một tiếng. Đạt lại nghĩ tôi sắp khước từ lời mời của anh, anh nhìn tôi:
- Tuần trước tôi bị ho dữ lắm, thế mà vào ngồi ở bên hiên quán kia, sưởi nắng, ngắm thiên hạ lượn qua lượn lại, khỏi liền ! Hay thế đó.
- Anh Đạt ạ, thực tình tôi cũng ...
- Thôi anh, sắp nại cớ chứ gì. Anh hay khách sáo lắm. Bạn bè mời nhau chầu nước đâu hề hấn chi. Lần này tôi mời anh chê, gặp dịp sau anh có bày tiệc ra, tôi cũng nói thực tình với anh là... ồ, cười rồi đấy nhé. Nhìn anh cười tươi tôi đoán biết việc của tôi nhờ anh sắp tiến triển tốt đẹp rồi. Kìa, quán nước uống có bảng hiệu Paradis anh và tôi vừa nói đây rồi! Bộ bàn ghế ở cuối dãy hiên kia chưa có ai, vào đó ngồi đỡ mỏi chân chút đã.
Tôi chợt nhớ ra:
- Paradis, trong sách từ điển nghĩa  là nơi sung sướng, chỗ thần tiên...
- Thôi anh, sách vở để bàn sau... Ồ, nơi thần tiên đây rồi.
Đạt và tôi bước vào bên hiên, anh chọn một nơi vừa ý và kéo một chiếc ghế tựa ra, khoát tay mời tôi. Nghe lời anh, tôi ngồi xuống ghế và cảm thấy khoan khoái, mắt ngắm nhìn dòng người với những khuôn mặt, dáng vẻ xinh tươi và kiêu sa cũng có, trầm lắng và bình thản cũng có. Từ góc hiên này, người ta có thể chiêm ngưỡng hình ảnh muôn vẻ của người dân sống nơi đây. Những bộ thời trang mới và nét vẻ bên ngoài của những tâm hồn. Một ngày giữa năm nắng đẹp có bầu trời xanh mênh mông và thỉnh thoảng trên nền trời xanh dịu đó vút lên vài cánh chim hải âu bay lượn.
Tôi nhìn bạn tôi, thầm cảm ơn anh đã cho tôi có một góc nhìn nhiều hình ảnh may mắn và vui thích.
Kỷ niệm về một ngày hè đẹp nắng.

Vân Võ Hoài Phương
viết theo lời kể của VTA;
tạp chí Văn Nghệ Ngày Nay, 6. 2002 )

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2010

Kỷ niệm đường xa ( 2 / II )

 Đôi lúc gặp dịp rảnh rỗi, tôi ngồi ngẫm nghĩ và nhớ lại về các lộ trình trong chuyến viễn du tới Mỹ. Nói đúng ra, ngày đó tôi đâu có kịp thảo lộ trình. Vừa nhận lời với người em họ xong, ngay chiều hôm đó, tôi đã toát mồ hôi hột để chạy đua với thời gian, tìm đến vài tiệm trên phố để mua những đồ dùng du lịch.
Một anh bạn, biết rất rõ tôi thường mơ tưởng đến các chuyến du lịch xa. Và anh cũng dư biết tôi chẳng có ai thân thiết ở những nơi vẫn được nhắc đến như thung lũng hoa vàng, hoặc kinh thành ánh sáng. "Thường ở đời, rất nhiều người muốn đi đây đi đó. Nhưng sao định mệnh ràng buộc mãi họ ở một nơi"- Bạn tôi thân mật vỗ vai tôi, nói tiếp- "Có người đã nói với tôi, muốn đi du lịch một chuyến xa, cần phải có trước tiên là tiền, sau nữa thời gian, và sau nữa sức lực".
- Còn cần thêm một nữa chứ. Đó là niềm đam mê!- Tôi nhẩn nha nói.
- Có thể anh đúng. Nhưng mới chỉ đúng một nửa thôi.
- ?
- Bởi vì, theo tôi hiểu, trong niềm đam mê, thường trộn lẫn trong đó những dự tính, dự liệu theo cảm tính. Còn thực tế sau đó, các điều tính toán trước này, sẽ chẳng đi đến đâu.
- Tôi chưa rõ.
- Tôi có đọc đâu đó, hình như Thân Hàm Quang đã nói...
- Cái tên này nghe hơi lạ.
- Thân Hàm Quang nói: "Suốt ngày sao chép các vị thuốc, chẳng chữa nổi bệnh nào. Suốt ngày chỉ viết các lộ trình, chẳng bước lên một bước."
- Nhưng anh có nghĩ : người này nói câu đó để tự nói về mình không ?
Bạn tôi là kẻ ưa "thuyết" lắm. Đến lúc này, anh nhìn tôi có vẻ "ngờ ngợ". Tuy thế, những "đợt sóng ngầm" trong anh chỉ thoáng gợn trên nét mặt. Anh cố giữ một nụ cười:
- Và rất có thể, tác giả của câu nói cũng định nói câu nói đó với những ai đó.
- Ai đó?.. Có thể là tôi chăng?
Tôi nói dứt lời, bạn tôi cười khoái chí. Anh vỗ vai tôi một cách rất thân mật:
- Hôm nay tôi nhận thấy anh thật là thông thái. Chẳng những thông thái, còn nhã nhặn khiêm tốn nữa.
Tôi cười:
- Thật tình, nếu được lựa chọn giữa danh hiệu thông thái và một người bạn tốt như anh, tôi nghĩ nên chọn anh.
- Tại sao?
- Bởi lẽ, thỉnh thoảng nghe anh "thuyết", tôi cũng thấy buồn cười lắm... Anh biết đó, những câu chuyện hài hước lúc này hiếm lắm.
Bạn tôi bảo:
- Này, nhưng mà... đâu có dễ kể được các chuyện hài hước, phải không? Cũng như, đâu có dễ, một ngày nào đó trong năm nay, anh mang theo va li lên đường.
..Xin kể lại mẩu chuyện trên để bạn đọc hiểu, cho dù sống nơi ít nhiều thuận lợi, ấy vậy mà thực hiện 'ngon lành' một chuyến du lịch xa cũng nghiêu khê và nhiều thách thức.
Xin hẹn có dịp kể tiếp..

Thứ Ba, 20 tháng 7, 2010

Kỷ niệm đường xa ( 2 )

 Đúng vào những ngày tháng này, cũng một ngày hè nắng rát như hôm nay, cách đây đã vài năm, tôi có dịp được lãng du trên đất Mỹ.
Chuyến đi du lịch xa xôi chẳng hẹn mà đúng như đã mơ. Trước chuyến đi chừng hai tuần, tôi chẳng ngờ sẽ có ngày xách va li lên đường sang Mỹ. Từ những vùng lạnh giá của năm nước bắc Âu đến được các nước Âu châu đã là một chặng đường dài, qua cầu, qua phà... Gọi là phà, nhưng thực ra đó là chiếc tàu thủy rất to, nhiều tầng. Người ta thường thấy từng đoàn xe vận tải chở hàng đứng dãy dài ở tầng dưới cùng. Một tầng trong các tầng phía trên là nơi hành khách ngồi nghỉ ngơi lúc qua phà. Còn tầng trên nữa, tầng du khách có thể đứng ngắm cảnh và có các tiệm bán loại hàng ăn uống, các đồ dùng du lịch và hàng lưu niệm. Có một lần tôi sang Âu châu, ngồi trên chiếc phà chạy giữa Đan Mạch và Đức. Đó là chiếc tàu thủy thuộc loại lớn. Tầng dưới cùng nhìn thấy một đường ray và các toa tàu hỏa, bên cạnh đó là một dãy dài xe vận tải. Du khách qua phà được thêm một `vé` phụ. Với vé phụ này, du khách được mua một khoản hàng với giá `tượng trưng`. Và đương nhiên, chẳng có du khách nào bỏ lỡ món quà tặng chủ phà đã ân cần chiêu khách. Dịp đó, lúc phà đang chuyển hướng sang bờ bên kia, tôi theo vài du khách lên tầng trên mua vài thứ. Lúc trở ra, đi xuống tầng dưới, vì có quá nhiều cửa ra nên tôi bước theo một dãy thang và rồi xuống thẳng tầng dưới cùng. Lòng phà rộng mênh mang và cao như một nhà nhiều tầng. Chẳng thể nào biết đâu là cửa dẫn đến tầng du khách. Mở một cửa, nghe tiếng máy tàu chạy vang xình xịch... Đi loanh quanh và nghĩ tới nghĩ lui, trèo theo bậc thang lên trên vài tầng nữa và mở tiếp một cửa, bỗng thấy một ngài trông tựa như Đô Đốc hàng hải hiện ra. Chắc hẳn `ngài Đô Đốc` vẫn thường thấy nhiều cảnh tương tự như cảnh này, nên lúc đó ngài nhìn tôi tỉnh bơ. "Để xem nhà ngươi sẽ xoay xở ra sao ở cõi này ?" Ý hẳn ngài nghĩ vậy.. ( dân tây thuộc loại sành đời thường lặng lẽ quan sát và biểu lộ nét mặt với "ngôn ngữ" đó.. ). Còn tôi, "tay xách nách mang" đồ mua trên phà, lạc bước vào cõi của ngài, lúc đó, chẳng hiểu tại sao, chớp mắt mấy cái liên hồi, rồi lặng lẽ thoái lui. Và trong giây phút sau cuối, chợt nhìn thấy 'ngài đô đốc' mỉm một nụ cười hài hước... May sao, lúc phà sắp cập bến, tôi đã tìm đến được tầng du khách.
Người ta thường nói: "Có đi mới biết", hoặc "Ở nhà biết ngày nào khôn". Còn có một câu nữa, đôi lúc ngẫm nghĩ cũng có lý: "Khôn nhà, dại chợ"! Và nếu như bạn là kẻ ưa thích tìm hiểu, đôi lúc trong các chuyến đi đường xa đó, bạn sẽ thấy rất nhiều điều thi vị.
Dường như tôi là kẻ đi sau thiên hạ ở cái khoản đi du lịch. Tin rằng có người lo cho mình từ A đến Z trong lộ trình sang Mỹ nên lúc nhận tấm vé 'bay' của mấy đứa cháu trong nhà mua giúp trao cho, tôi có cảm tưởng như đã thấp thoáng nhìn thấy nước Mỹ. Nhưng than ôi! việc đời đâu có dễ ợt như vậy.
Áo quần đúng điệu đường xa và xách va li lên đường từ một nước bắc Âu, 'bay' đến một phi cảng ở miền trung nước Đức ( vì mua vé muộn, nên các chuyến bay thẳng đến Mỹ đã hết vé vì đầu mùa du lịch, đành phải mua vé bay vòng ), đến lúc 'đụng' việc, thấy ngay mình là kẻ... lơ ngơ.
Trong lúc check in, nhân viên sân bay miền trung nước Đức hỏi tôi: nơi nào sẽ đến trên đất Mỹ?
Tôi nói và thuận tay chỉ vào dòng chữ ghi trên tấm vé "San Francisco".
Nữ nhân viên hỏi tiếp: đến địa chỉ nào tại San Francisco?
Lúc đó tôi chỉ còn biết giải thích đôi lời rằng, tôi đến thăm một người bên họ ngoại, đã có gia đình và có vài đứa con hiện sống ở San Francisco.
"Ở tại đường phố nào? Tên đường và số nhà". Nữ nhân viên thoáng đưa mắt nhìn dòng người đứng chờ sau tôi và lại nhìn tôi. Còn tôi, làm sao nhớ nổi tên đường phố, số nhà bởi lẽ việc đặt vé và các giấy tờ do các cháu trong nhà lo liệu. Em họ ngoại của tôi bên Mỹ, chỉ dặn dò vài lời: "Anh nghỉ hè sang thăm gia đình chúng em. Các cháu trong nhà mua vé xong, anh báo sang để chúng em biết ngày đến. Hai chúng em sẽ ra đón." Sau đó, tôi nhận vé bay, được biết sẽ chuyển tiếp tại phi cảng miền trung nước Đức, để bay tới Mỹ.
Nào ngờ... trong thời điểm đó (tháng 7, năm 2007), việc đến nước Mỹ có nhiều kiểm soát khắc khe.
Chuyến bay ghi trên tấm vé đã cất cánh. Còn tôi ngồi lại trong phòng chờ, nghĩ mà rất bực với bản thân vì đã chểng mảng một việc lẽ ra phải để tâm đến. Sau một hồi lục tìm nơi túi trong túi ngoài, từ quần đến áo, hy vọng trước đó đã trở thành vô vọng.
Đúng lúc tôi ngán ngẩm vì số kiếp long đong thì bỗng nhiên, Thần Du Lịch mỉm cười. Tôi chợt nhìn thấy một mảnh giấy đặt trong một ngăn nhỏ phía sau chiếc va li có tay kéo. Mảnh giấy gấp đôi chỉ hé lộ một cạnh ngắn. Mảnh giấy đó, với nét chữ ghi vội vàng địa chỉ của người em họ ở bên Mỹ. Có lẽ, trước lúc tôi lên đường, ai đó trong nhà tiện tay hoặc vô tình thấy tấm giấy ghi địa chỉ và đặt vào nơi đây.
Từ miền trung nước Đức, vài giờ sau kể từ lúc tìm ra mảnh giấy nhỏ, tôi 'bay' lên và được ngắm nhìn bầu trời xanh trong, nhìn một đại dương mênh mông và lúc này, nhìn nắng đẹp trải rộng trong khoảng không, tôi chợt nghĩ đến một ngày rất gần được nhìn thấy tượng Thần Tự Do trên đất Mỹ.
Ai đã sống mà chẳng một lần mơ ước ?

( còn tiếp )



Thứ Năm, 24 tháng 12, 2009

tình xưa (1)

Có những bài thơ tình ra đời cách nay đã vài thập niên, nhưng vẫn được những người yêu thơ đời nay mến chuộng. Khoảng cách xa lắc xa lơ, quãng thời gian vài chục năm cùng lúc bao biến đổi lớn lao thời cuộc vẫn không làm giảm giá trị những bài thơ tình thật hay. Và đặc biệt hơn thế nữa, nhiều bài thơ tình của các thế hệ trước còn được bạn yêu thơ đời nay thuộc làm lòng và ưa thích. Đó là một hiện thực hiển nhiên nhiều người đã biết. Tuy nhiên, để hiểu trọn vẹn sức sống vượt không gian và vượt thời gian của những bài thơ tình bất hủ đó, hoặc là, lý giải nỗi niềm yêu thích những bài thơ tình đặc sắc đó của người đời nay, chắc hẳn chẳng dễ chút nào.
Đôi khi, vì một lý do nào đó, kẻ yêu thơ đời nay không còn nhớ tựa bài thơ và có thể quên tên tác giả. Đây có lẽ là chuyện thường tình mà kẻ viết trang này đã vài lần tường lãm. Nhưng, có một điều chắc chắn, những hình ảnh hoặc tâm tình thi sĩ thể hiện trong bài thơ tình được ưa chuộng, mãi mãi lưu lại trong tâm khảm người thưởng ngoạn thơ đã đọc biết bài thơ tình này.
Nếu không như thế, sao có thể nhớ rành mạch một bài thơ tình mà mình đã đọc vài chục năm về trước?
Vân Võ Hoài Phương