Hiển thị các bài đăng có nhãn trang thơ bạn hữu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trang thơ bạn hữu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 9 tháng 4, 2014

ĐƠÌ ƠI VÀ TIǸH ƠI ?!

*Xin thân ái tặng bạn đọc gần xa



một thi phẩm của nhà thơ Lê Dả Sử,



để chia sẻ khung trời hiu quạnh những ngày mới chớm thu...




*




TRẬN ĐỜI VÀ TRẬN TÌNH




Năm xưa tôi đánh trận đời
thêm trận tình nữa, rã rời lao đao
địch quân ngắm lệch tim đào
tôi về nằm dưới chiến hào trị thương
chờ ngày yên ắng chiến trường
chờ ngày hồi phục cang cường tâm thân
chẳng ngờ... ơi hỡi ngày xuân
qua bao thế sự xoay vần năm châu
tôi buồn vào tận núi sâu
quyết làm ẩn sĩ thức thâu trên ngàn
nhưng không quên được trần gian
nhớ đời tôi lại ôm đàn bước ra
xin làm một kẻ du ca
ngóng xem thiên hạ thăng hoa thế nào
vẫn là thế giới lao đao
vẫn còn chinh chiến máu đào tuôn rơi
gặp em nhan sắc nhoẻn cười
rủ tôi cùng đánh trận đời hôm nay
trận tình dẫu đắng dẫu cay
mặc ai vận rủi, vận may cam đành
em liền trợ thủ bên anh
một phen nữa quyết tựu thành muôn phương
dù tôi hay em bị thương
tôi hay em lụy giữa đường nhân sinh
cho xong một kiếp chung tình
cho xong một chuyện chúng mình trăm năm.

LÊ DÃ SỬ==================

Thứ Bảy, 5 tháng 4, 2014

Trang thơ bạn hữu

 
Trang thơ bạn hữu
**
 
 
Tìm Trong Yêu Dấu
 
Anh trót đã hơn mười năm phiêu bạt
Ôm tình quê trong nỗi nhớ ngút ngàn
Phía đại dương còn xanh màu bát ngát
Con sóng còn vỗ mãi giữa hồng hoang
 
Đôi khi chợt nhìn ngang lòng phố thị
Thấy tóc xưa bay loạn giữa chiều Thu
Tay hờ hững đếm thời gian hoang phí
Trót tiêu pha tuổi mộng đến không ngờ
 
Kỷ niệm cũ về ngang con phố nhỏ
Như luống đời tắm mát giọt mưa sương
Anh cất giữ suốt đời trong khốn khó
Dù mai sau nắng lụa có phai hường
 
Thời gian chảy về đâu dòng suối mát
Để hôm nay anh cất bước đi tìm
Lần theo dấu quê hương ngày đổ nát
Trải bao mùa lá rụng vẫn nguyên trinh
 
Tình mới đó đã ngút ngàn sương khói
Nghe nỗi đau quạnh hút buổi chia lìa
Chân đã nặng qua mấy lần đau mỏi
Vẫn chưa tìm hạnh phúc cuối trời kia
 
Anh mơ ước ngày về thăm quê cũ
Tìm lại con đường ngập lá me bay
Nơi anh có những chuỗi ngày ấp ủ
Mộng xanh như tình ngủ giữa hương say
 
Trần Đan Hà
 
*
Chưa Về Thăm Huế
 
Anh may mắn được về thăm xứ Huế
Tôi vẫn lênh đênh cách trở muôn trùng
Lòng thương Huế tháng năm còn đọng mãi
Giọt lệ thành một chuỗi hạt thủy chung
 
Nghe Quê Mẹ nghèo nàn hơn thuở trước
Mái tranh hiền vách lá đã chơ vơ
Con đường cũ vắng con đi lâu quá
Nên hoang vu lạnh lẽo đến không ngờ
 
Ngày con đi mẹ đã yên giấc ngủ
Đến bây giờ phần mộ đã hoang tàn
Vắng con yêu còn lấy ai nhang khói
Chắc Mẹ nằm hoang lạnh mấy mùa sang
 
Và chị tôi tuổi còn xanh bóng lá
Đã trên đầu chít vội mảnh khăn tang
 Cho chồng chị hy sinh ngoài mặt trận
Nhưng quê hương chưa thoát cảnh điêu tàn
 
Huế chẳng phải là nơi tôi sinh trưởng
Nhưng đã nuôi tôi sống buổi loạn ly
Ân dưỡng dục, sanh thành như nhau cả
Nên một đời một dạ vẫn khắc ghi
 
Tôi mơ ước đến khi nào đất nước
Thanh bình rồi về đáp tạ ân sâu
Dù xa Huế tôi luôn luôn cầu nguyện
Cho Quê hương qua khỏi cảnh cơ cầu
 
Chưa về thăm Huế đã lâu
Nên lòng nhớ Huế còn sâu nghìn trùng
 
Trần Đan Hà
 
**********************
 

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Trang thơ bạn hữu : Hai bài thơ tình yêu

 
Trang  thơ  bạn  hữu
Hai  bài  thơ  tình  yêu
**
 
 
  *"Tình yêu nhìn qua những cặp kiếng biến đồng ra vàng,
   nghèo khổ hóa ra giàu có và nước mắt thành chuỗi ngọc."
                                                                              ( Lời vàng, ý ngọc Tây-Ban-Nha )
**
 
Mông  Mênh  Kiếp  Lá
 
Anh đã hẹn một lần đem yêu mến
Trải như chiều lá rụng dưới chân em
Qua buổi đợi anh vẫn hoài không đến
Nên xanh xao tuổi mộng thuở êm đềm
 
Khu vườn nhỏ bướm bay đầy bóng nắng
Hoa mỉm cười trên cành lá xôn xao
Anh không đến nên chiều thêm hoang vắng
Buổi thu về lòng bỗng thấy nao nao
 
Ngày tháng đợi thêm hoang tàn tuổi nhớ
Biết mai còn bóng mát để che nhau
Em vẫn ủ cho lòng thơm như thuở
Mộng ngày xanh tròn tựa cánh hoa đào
 
Đôi khi lắng hồn tìm phương kỷ niệm
Đã xa bay như tuổi nhớ đơn côi
Chiều đã ủ xuống màu nương cỏ úa
Thôi cũng đành cho con nước trôi xuôi
 
Em chừ vẫn nhủ lòng thôi tưởng nhớ
Để tình ta muôn thuở vẫn trông nhau
Dù đời chỉ như một lần hoa nở
Tiếc làm chi khi mộng đã phai màu
 
Trần Đan Hà
 
*
 
Nhìn  Anh  Đi  Qua
 
Em ngồi nhìn anh đi qua
Bước vào cõi lạc bung ra hương buồn
Quay lưng giọt nức nở tuôn
Đổ lên nỗi nhớ ôm cuồng về đây
 
Nhìn lên tượng thánh giá gầy
Cô đơn như Chúa đắng cay cũng mềm
Vết thương hằn giọt máu lem
Vết thương đời đẫy giăng thêm gập ghềnh.
 
Dấu chân để lại vang lên
Anh đi có kẻ ở bên kia ... nhìn
Mưa lâm râm - em van xin
Đừng rơi ngõ vắng thêm in si cuồng
 
Mắt khô nhưng lệ vỡ tuôn
Lăn trùm bên gối thêm run chân mềm
Vòng tay dư xót trong đêm
Trán thêm dài những đường lem luốc vàng
 
Tình yêu trêu ghẹo hồng nhan
Khoác lên thân dục đốt ngang đèn chiều
Cuồng si ám chướng lửa yêu
Bên em quấn quýt đìu hiu quạnh đầy.
 
Bích Xuân ( Paris )
 
**********************
 

Chủ Nhật, 12 tháng 8, 2012

Thơ Tiǹh Tuyên̉ Chọn

Thơ Tình Tuyển Chọn*******


Đời Bỗng Vô Thường


Tình em quyện vào anh bám rễ
Là nụ cười hơi thở của anh
Những gian khổ cùng nhau chia sẻ
Vượt bão giông tới bến an lành

Khi mỏi mệt... em đây anh ạ
Dựa sát đi thả lỏng tâm tư
Quên tính toán mưu sinh vất vả
Kề gối tình ngọt tiếng em ru

Trời nắng lửa... em là ngọn gió
Gởi nụ hôn trên tóc bồng bềnh
Đưa anh đến bên dòng suối nhỏ
Lấp cho đầy cơn khát mông mênh

Bờ vai rộng mùi hương quen thuộc
Nép sau lưng ôi... thật dễ thương
Ta không hẹn, nhìn về phía trước
Trong mắt nhau đời bỗng vô thường


Như Ly


*


Bâng Khuâng


Nắng lăn theo gót chân xinh
Em về vương lại bóng hình ngoài sân
Anh người lữ khách đi ngang
Phải dừng chân lại bâng khuâng vấn lòng

Nghĩ tình có cũng như không
Chẳng ai mở được cửa hồn ta đâu
Con tim sắt đá từ lâu
Bỗng dưng xao động như trầu mết cau

Kể từ hôm đó trong đầu
Hết mơ rồi mộng bắc cầu đón em
Ước làm thi sĩ bên thềm
Hái sao, ôm bóng trăng đêm làm quà

Này em tơ liễu lụa là
Giọt tình em hóa mưa sa xuống trần
Như làn máu chảy trong thân
Tim rung nhận thức một lần biết yêu


Như Ly


*


Dư Âm Noel


Bên ngoài bão tuyết rơi
Trống vắng quanh chỗ ngồi
Ôm gối bên lò sưởi
Tách cà phê đắng môi

Lại một Noel nữa
Đánh dấu ngày xa nhau
Hồn còn nguyên vết cứa
Sẹo thời gian hằn sâu

Tháng mười hai vừa đến
Mang cái lạnh không ngờ
Nắng tắt giữa bơ vơ
Dỗi hờn quên ước hẹn

Giáng sinh con Chúa trời
Bình an khắp nơi nơi
Nhớ ngày này tay nắm
Anh dắt em vào đời

Cửa nhà thờ rộng mở
Hồi chuông ngân đón chào
Cùng nhau lời khấn nhỏ
Dâng lên Chúa trên cao

Hai đứa ai có lỗi
Đi không ngoảnh lại xem
Để mùa đông mang tội
Buồn như tiếng kinh đêm


Như Ly


*


Mộng Phai

Thời gian có bao giờ trở lại ?
Để cho tôi đừng ngại nói yêu
Ngày xưa hư lắm thật kiêu
Giờ chia hai ngả mang nhiều ăn năn

Đời khắc khoải đường trần lận đận
Cách biệt hai phương vẫn nhớ nhau
Trong tôi chỉ mối tình đầu
Duyên may lạc bước tình sau không thành

Vầng trăng khuyết mong manh nửa mảnh
Ta còn đây nhưng cảnh đổi thay
Trăm năm khắc dấu hình hài
Tim còn ray rứt mộng phai mất rồi

Nếu lúc ấy ta đừng giận dỗi
Đừng xa nhau quên lối hẹn hò
Cả hai ương ngạnh ngu ngơ
Giờ ôm hiu hắt dại khờ tình si


Như Ly


*


Biệt Ly


Níu giữ dư âm của tiếng cười
Nụ hôn ngây ngất đọng trên môi
Người đi ngoảnh lại con tim thắt
Kẻ ở nhìn theo ngấn lệ rơi
Phút giả từ lòng sầu luyến tiếc
Giây biệt ly dạ úa tơi bời
Lần sau quyết chẳng xa nhau nữa
Lấy sợi chỉ hồng buộc lứa đôi


Như Ly


*


Cõi Vô Thường


Anh đừng trách chút duyên tình muộn
Gặp nhau chi khi đã lỡ làng
Thôi đành để hương yêu gió cuốn
Bay lên sầu, chất ngất cung hằng

Khi trăng sáng anh ôm đàn hát
Gởi niềm riêng vào khúc nhạc buồn
Tay nâng phím từng cung se thắt
Đêm lắng sâu thăm thẳm cô đơn

Xin anh cất em vào dĩ vãng
Hãy coi như chiếc lá lìa cành
Bay theo gió hoang vu thầm lặng
Về một nơi sương khói mong manh

Mai này nếu tình cờ gặp lại
Đứng nhìn nhau tay vẫy hư không
Rồi quay mặt nhủ lòng sẽ mãi
Giấu tìm nhau trong cõi vô thường


Như Ly


*


Về Với Em


Ta vẫn độc hành chung một lối
Nhưng hai đường rẽ thẳng song song
Đi tới đích giang tay ngóng đợi
Trông thì gần mà rất mênh mông

Con nước vỗ đau bờ cát lở
Cuốn duyên ta theo đám rong rêu
Còn lời hứa như vầng trăng tỏ
Giữ trong lòng em mãi chắt chiu

Xin hãy cố vững niềm tin lại
Vết thương đời hanh lịm tim anh
Buông quá khứ quay về hiện tại
Về với em bờ bến an lành

Mình đánh mất một thời hoa mộng
Mấy độ thu gom lá về nguồn
Vẫn không thể lấp đầy khoảng trống
Níu đời nhau tình mãi sắt son


Như Ly


**********************
Mời xem thêm Trang Nhà của Nữ thi sĩ NHƯ LY :
http://my.opera.com/nhuly/blog/
CHÚC VUI**********************

Thứ Tư, 18 tháng 4, 2012

trang thơ bạn hữu Bên Thềm Ga Cũ

Trang Thơ Bạn Hữu: Bên Thềm Ga Cũ

VÕ THỊ TRÚC GIANG
*
Bên Thềm Ga Cũ


Phố lên đèn,
thôi về đi kẻo muộn
Sợ chia ly,
nên chẳng dám quay nhìn
Tiếng còi xe
làm cuống quít đôi chân
Phải hơi gió
mùa đông làm em khóc?
Dấu thời gian
ôi ngời trên mái tóc
Trở bước về
lạc lối giữa sân ga
Nghe đâu đây
còn vọng tiếng ai ca
mà ánh mắt, nụ cười
nhòa sương khói
Trong khoảng tối,
trông anh buồn thấy tội.
Một mùa đông
cành cây trơ trọi
Biết ai còn
tìm kiếm dấu chân xưa
Mắt em buồn
như vương vấn hạt mưa
Xin cất giữ
chút tình anh trong đó.


Phố lên đèn, thôi về đi kẻo muộn
Sợ chia ly nên chẳng dám quay nhìn !


VÕ THỊ TRÚC GIANG
************************

Thứ Hai, 19 tháng 3, 2012

trang thơ bạn hữu Thơ Vui

trang thơ bạn hữu

Thơ Vui

Em tươi mát như mùa xuân ôn đới
nắng hiền hòa, gió thầm gọi mây xa
bướm say hoa, chim vũ hội reo ca
mùa xuân thắm rủ đời lên thanh thoát


Em tươi mát như bình nguyên bát ngát
sóng lúa xanh lượn đến cuối chân trời
muôn cánh diều đàn trẻ thả tung khơi
bình nguyên đẹp rủ đời lên êm ả


Em tươi mát như vườn xa kín cổng
trái trĩu cành, vàng, đỏ, mọng, thơm ngon
ai kia mong hái quả chín chon von
vườn cây rợp rủ đời lên mỹ vị


Em tươi mát như ly chè cố lý
chè nồng nàn bằng mật, nhụy, sương đêm
anh mơ ước một đời bên“cố lý”
ngọt thơm đời và rộn mãi mê si


Em tươi mát, ly rượu đào phẩm dược
đấy rượu thần, rượu thánh bốc men say
uống thử xem... ôi! Trái đất... nhanh quay
rượu đào quí gọi đời lên ngây ngất


Em tươi mát điểm tô hồng đất phúc
đường trần gian sẽ buồn biết bao nhiêu
nếu em chẳng nhìn anh cười ước hẹn
để đời anh thoáng một chút phiêu diêu ...


LÊ DÃ SỬ
*tựa đề cũ Tươi Mát
********************

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2012

Tình Yêu Trong Thơ ...


tình yêu trong thơ TRÚC GIANG
VÕ THỊ TRÚC GIANG – LÚA 9

Làm thơ như ghi vào quyển nhật ký, trải dài nỗi tâm tư, trách móc, nhớ nhung, thông cảm, buồn phiền, vu vơ... nhiều khi mông lung không hiểu được chính mình...
Hay có phải nhiều khi mình đã thần tượng hóa người tình, để rồi tự bi quan hóa tháng ngày dài, đáng lẽ ra đầy tin yêu và hạnh phúc...
Để ngày tháng qua vô tình, đời là một chổi dài như mơ, có đó và mất đó. Tiếc nuối những tràn trề, người thơ cảm thấy hạnh phúc trong cái yêu thương trống vắng, mà trong đó họ là người đi tìm kiếm.
Họ bám viú những gì họ không có để nhớ thương.
Họ đày ải trái tim hao mòn theo năm tháng...


Trúc Giang(Thay lời tựa, Tập Thơ 96)
*


Thươngtrông anh quay đi thấy tội làm sao
thương anh nhưng biết phải làm sao
phận em thì đã nên duyên kiếp
thôi thì mình ... đành hẹn kiếp sau !


tương tư (một)
trông thư anh em giận
tiều tụy em buồn thiu
ngoài tuy cười nói nói
nhưng nghe nhớ anh nhiều


tương tư (hai)
khóc lóc làm ai mắt nhạt nhòa
rũ mình tưởng nhớ bóng hình qua
tương tư từ thủa lòng lưu luyến
nắng hạ chiều ni xa quá xa

Nắng hạ không làm môi mắt em
đỏ bừng, đưa em xuống phố êm đềm
hàng cây thẳng tắp, mênh mông quá
muốn nói yêu em, anh lại quên !
Hôn vội môi em, anh lại đi
tiếc nuối bàn chân, lúc xuân thì
anh ơi, không hiểu bao giờ gặp
gió bụi mưa mờ, bóng ai đi

Yêu em hồi đó nay còn không?
đừng nỡ... nghe anh, sóng trong lòng
môi em từ đó thôi cười nói
từ có anh rồi, mong mỏi trông...
đợi chờ, chờ đợi, thời gian qua
ngày dài, tim thắt... có ai hay
hồn ai u uẩn quay cuồng mãi
hỡi người, ta thương mãi tình ta.


một lời nguyềnnhớ nhiều nên dính niềm đau
thì thôi như đã vị cay chín mùi
thôi thôi tự hứa với trời
từ đây thôi sẻ bõ rời vấn vương
vui gì còn chút tình thương
mùi hương năm cũ một thời đa xa
thấm thoắt xuân đến, hạ qua
lục trong tâm tướng nhạt nhòa thời gian.

(trích Tập Thơ 96, TRÚC GIANG )


*


*Theo TIN VĂN( Thông tin nghị luận về sinh hoạt văn hóa

tại hải ngoại / CHỦ BIÊN: TỪ NGUYÊN
số 30, tháng 10. 96 / Ấn bản tại Paris – Pháp Quốc )
************************************************

Thứ Năm, 8 tháng 3, 2012

trang thơ bạn hữu TỰ TIN


trang thơ bạn hữu

TỰ TIN


Xa biệt hẳn quãng đời cũ kỹ
bước chân lên ý chí vẫn còn đây
ném u sầu lụi tắt nắng non tây
đạp buồn thảm tan hoang vào lầm lỡ
tiến lên đi kìa vừng đông rực rỡ
kìa vùng trời hứa hẹn cuộc tương lai
kìa lá hoa chào đón suốt dặm dài
kìa mây nước tô xanh mầu hy vọng
lòng hân hoan như biển gào dậy sóng
luôn nhớ rằng Chúa, Phật ngự trong ta
hãy cầu nguyện vững tin thì đạt ý
đừng thất chí, can chi mà thất chí
chưa thành công hãy gắng tìm phương
có ngu si mới bỏ cuộc giữa đường
ôm tuyệt vọng là lụi tàn đấy nhé
hãy làm lại từ khởi đầu nhỏ bé
bằng tóc tơ mà gầy dựng núi non
chày công lênh như nước chảy đá mòn
mưu đại sự phải nung rèn chí cả
nay vun trồng ắt ngày mai hái quả
nay nhục nhằn sau ngửa mặt vinh quang
kiên cường đi tìm lấy cõi địa đàng
mưa sẽ tạnh đời sẽ sang trang mới.


LÊ DÃ SỬ

*tựa cũ Ý CHÍ VƯƠN LÊN
***************************

Thứ Năm, 5 tháng 1, 2012

Mai vaǹg đoń xuân


Mai vàng đón xuân

Cánh thơm mai vàng khung trời lữ thứ
hình ảnh xuân lồng bóng dáng quê nhà
lên nhung nhớ như đong đầy từng chữ
chúc tụng đời thêm ngày mới thiết tha

Một phút ngắm cành mai lòng say đắm
như trong ta nguồn xuân đẹp tuyệt vời
đang thấm đậm sắc trời bao tươi thắm
chứa chan tình non nước của ngàn nơi

Màu vàng của hoa hiền như nắng lụa
trời của xuân nên hoa cũng mĩm cười
thời của tuổi còn xanh trên đồng lúa
dâng tặng đời bao mật ngọt hoa tươi

Anh cũng vui đón ngày thêm tuổi mới
đón tình em trang trọng thắm tươi hồng
tìm lại dấu xuân tình trong mùa cưới
ru mộng đời thơm ngát tuổi trầm xông

Nhưng giờ vẫn lênh đênh trên cánh mỏi
đã bao lần thương mẹ giữa chiều mong
đường thì cứ gập ghềnh khôn bước tới
làm sao dâng hiếu hạnh đến cho Người

Lòng thương nhớ trên vai đời trĩu nặng
khi quê nhà ngăn cách một trùng dương
hoài niệm vẫn ươm vàng lên giọt nắng
nhìn tương lai mất hút một thiên đường

Cành mai vẫn cho mùa xuân muôn thuở
cùng mang theo hình bóng nét trang đài
xin nguyện giữ trong lòng từng chút nhớ
cho đường về thêm rộng bước tương lai !

Trần Đan Hà


*Trang Sổ Tay Văn Nghệ rất hân hạnh nhận được
Thơ Xuân của nhà thơ Trần Đan Hà gửi tặng.

Xin đa tạ những lời chúc tốt đẹp, cầu chúc nhà thơ
Trần Đan Hà cùng gia quyến một năm mới sức khỏe và vạn an .
==============================================

Thứ Ba, 9 tháng 8, 2011

BÔNG BƯỞI VỪƠN XƯA


TRANG THƠ BẠN HỮU
*

BÔNG BƯỞI VƯỜN XƯA

Trần Đan Hà

Ngoài trời tuyết đang bay đầy trắng nõn
chợt thấy lòng nhớ bông bưởi vườn xưa
hương mát dịu tựa không gian ngà ngọc
sau những lần tắm gội giọt sương mưa

Đêm bông bưởi treo trên cành thơm ngát
lẫn màu trăng êm mượt bóng non xanh
trong tỉnh lặng chừng riêng lòng lá hát
lời vô ngôn đưa thoảng tiếng cây cành

Nghe xôn xao gió vườn sau lướt thướt
hòa tiếng chim vui hót dưới nắng xuân
cảnh yên tỉnh như chiều trên bến nước
khuya đắm say hồn ướt giọt trăng ngần

Như dòng sửa ngọt ngào thơm nghĩa mẹ
hạt cơm vàng hương đượm ngát tình cha
nhớ biết mấy màu khói lam vương nhẹ
dưới túp lều tranh nồng ấm quê nhà

Khi trước ngõ hoa vừa khoe búp mới
dành làm quà riêng tặng tuổi bé thơ
chưa khôn lớn nên lòng em thánh thiện
hoa bưởi ngày xưa trắng mãi mong chờ

Mấy chục năm rồi nhớ trăng vườn bưởi
nhớ cảnh yên bình thanh đạm ngày xưa
bóng mát quê nghèo ngàn trùng diệu vợi
khiến xuân về ngại bước dưới hiên mưa

Đêm bông bưởi ngạt ngào thơm tuổi nhỏ
cũng bay theo lúc buổi mới đăng trình
đến nay những rất xa... song niềm nhớ
hình như còn ấm áp chuổi ngày xanh !

Trần Đan Hà

=============================