Hiển thị các bài đăng có nhãn tạp ký. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tạp ký. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2012

VUI VÀI PHÚT




BÓNG HỒNG
Bạn tôi uống xong tuần nước, và như những lần trước qua thăm, mỗi khi sắp ra về, anh thường rời khỏi nơi ngồi, bước ra đứng gần bên cửa sổ. Sau một lúc nhìn khung cảnh phía xa ngoài hiên, anh nói:
-Hôm nay đến thăm anh để hưởng chút hương vị ngày Xuân. Còn bây giờ ‘Rồng’ phải trở về gác trọ. [Anh bạn tôi tuổi Thìn]
-Chắc hẳn để “giũ áo phong sương” như thi sĩ...
-Thôi, “chào mây nhé !”
-Kìa, tôi đã để sẵn mấy ’lon nước thần’ trong tủ lạnh. Còn khoản ‘dưa, cà, mắm, muối’ thì anh khỏi lo.
-Thôi, vài thứ ‘đồ chống rét’ đó để khi khác.
-Hôm nay anh mắc việc chi vậy?
-Còn đoạn kết một bài thơ chưa nghĩ xong.
-Trời đất ơi, tôi ngỡ anh chưa nghĩ xong đoạn kết cuốn tiểu thuyết nào kia! Còn như mỗi đoạn thơ kết, từ lúc này đến khi hết ngày, thời giờ còn nhiều lắm, hơn nữa, hương Xuân còn đến ngày mai. Hôm nay mới là mồng hai Tết. Vội gì? À, anh quên chưa chúc Tết cho tôi, đúng không?
-Ừ nhỉ. Năm mới biết chúc sao đây? Nơi này bây giờ rét mướt, chẳng nhìn thấy bóng hồng nào. Nghĩ mà thương đời gác trọ. Năm nay lại chúc anh năm mới có được một bóng hồng, nghe chừng không thực tế.
-Hình như năm ngoái anh đã chúc tôi một lần rồi.
-Người ta thường nói, có những việc phải quá tam ba bận.
-Nghĩa là có thể, tôi phải chờ năm sau nữa ư ? Thôi xin ‘cụ’ nhón tay làm phúc, đừng để đến năm sau nữa, nhỡ tôi gặp xung, gặp hạn, hay là sao quả tạ rơi phải hoặc giả gặp cảnh gió thổi mây bay...
-Toàn những thứ lo nghĩ không đúng khoa học !
-Nhưng mà, anh thử nghĩ coi, nếu như anh là tôi, anh có thấy sốt ruột không? Anh thử chờ đợi...
-Anh từng sống vài chục năm ở xứ Bắc Âu này. Anh có biết dân Bắc Âu nói như thế nào về chờ đợi không?
-Dân Bấc Âu nói như thế nào?
-“Muốn có một bữa ăn ngon và muốn có một người vợ hiền, thì phải biết chờ đợi !”-Chờ đợi trong năm nay hay là chờ đợi thêm một năm nữa?
-Ồ, việc này anh phải hỏi bóng hồng của anh. Tôi chỉ có thể tư vấn giúp anh thôi. Còn bóng hồng của anh mới là kẻ quyết định. Tôi đã có nửa đời kinh nghiệm trong việc này.
-Nhưng từ thuở biết anh đến nay, hình như tôi chưa lần nào nhìn thấy bóng hồng của anh thướt tha đi bên anh thì phải?
-Anh nhầm rồi. Mà có thể anh chưa lần nào diện kiến bóng hồng của tôi. Bóng hồng tôi bước mạnh mẽ như lực sĩ, chứ đâu có lả lướt thướt tha như anh nói. A! Đúng rồi. Đoạn kết bài thơ đã thấy thoáng hiện ra rồi. Thôi, “chào mây nhé!” ‘Rồng’ phải về làm một tô mì và gồng cho xong đoạn kết. Còn mây ngồi nhâm nhi xong ly này, mây muốn bay nơi nào thì bay...
-Trời đất, ‘rồng’ năm nay ăn mì, chẳng biết là 'rồng' gì nữa ?


THÁNG 1. 2012
Vân Võ Hoài Phương

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012

Sôńg Vui ... Sôńg Khỏe ! ( 1 )

Sống Vui ... Sống Khỏe



Trong đời tôi, ít ra là tôi đã gặp vài người có tính cẩn thận. Và từ lúc biết họ có tính tình gần như quá kỹ lưỡng, tôi lại phải ngẫm nghĩ thêm đôi chút mỗi khi có dịp gặp gỡ.
Một lần tôi và vài bạn học đến thăm nhà một bạn học cùng lớp. Hôm đó, vừa hết giờ học nơi Trường di dân và trên đường về nhà, người bạn cùng lớp mời chúng tôi rẽ vào nhà riêng.
Từ ngoài đường đầy tuyết bước đến trước cửa nhà, hẳn nhiên đám bạn đến thăm phải bước những bước thật mạnh để giũ tuyết, vậy mà trước lúc bước vào nhà, chủ nhà vừa mở cửa vừa đứng lại nơi tấm thảm nhỏ ngoài cửa chùi sạch giày đến chừng vài phút. Cái tính cẩn thận phút đầu đó làm một, hai người bạn đưa mắt nhìn nhau. Và thật oái oăm hôm đó, có một bạn thản nhiên để đôi giày của mình ngoài cửa. Chủ nhà nhất định không chịu. Anh giảng giải: “Đừng làm vậy, nhỡ có chó chạy qua, nó hám chiếc giày của anh, nó tha đi một chiếc thì lại khổ cho anh và khổ cả cho tôi.”
Chủ nhà đứng bên cửa vừa nói xong, chúng tôi chợt nhìn thấy một ông người bự con, dắt một ‘vện’mầu gio xám đi ở nơi hành lang gần đó. Anh bạn có đôi giày, trước đó định để ngoài cửa, ngay lúc đó liền nhoẻn cười ngon lành: “Đúng rồi! Để ngoài cửa, nhỡ ra ‘bay hơi’ một chiếc thì đúng là lạnh một cẳng ! Xin cám ơn lời khuyên tốt lành của anh.”


Tháng 1. 2012
Vân Võ Hoài Phương

====================